HHLTYA (Phiên ngoại 2)


Fishyyy: Đây là HàmHuân :v Cảm giác ta đọc cái phiên ngoại này là HàmHuân đó!! =))

 

456

 

 

 

Phiên ngoại HuânHàm : Anh đi rồi em ở với ai?

 

Ngô Thế Huân chằm chằm nhìn ly trà sữa đặt trên bàn bằng ánh mắt đầy sát khí. Tử Thao hôm nay bị Ngô mẫu lôi về Ngô gia ăn trưa, Diệc Phàm lại đi làm chưa về, đành chán nản ngồi kiểm định bệnh thái của thằng bạn mình – Ngô Thế Huân, kẻ bệnh thần kinh khi ngồi ngó thức uống gần một tiếng đồng hồ mà không thèm đá động. Thở dài một cái, Tử Thao thuận tay quơ lấy ly nước uống một hơi. Thế Huân lúc này cũng ngồi thừ ra đó không một chút báo hiệu giận dữ làm Tử Thao thực nuốt không trôi. Bình thường kẻ nào động đến trà sữa của cậu ta thì đều bị thương tích đầy người mà? Chậc, đúng là bị thần kinh thật rồi.

 

-Này, Huân, Ngô Thế Huân?

 

-Cái giè?-Não nề.

 

-Cậu..bị sao thế?

 

-Bị thao?-Cậu như ốc sên ngẩn mặt nhìn Tử Thao.

 

-Đầu óc, không vấn đề chứ?

 

-Không bị chấn thương, hỏi lạ vậy?

 

-À, chẳng qua là…trà sữa của cậu hết rồi.-Tử Thao cong môi chỉ vào ly nhựa trống rỗng trước mặt mình.

 

-Trà thữa hết rồi…-Thờ thẫn- Hả? Cái gì? Sao lại hết? –Thế Huân bỗng nhiên nhảy cẩn lên, túm hai vai của Tử Thao lắc khí thế.

 

-Này này, làm gì vậy?-Diệc Phàm đúng lúc đi làm về bước vào sân đã thấy chỗ bàn gỗ bên ngoài có bóng dáng hai người quen thuộc lập tức bước lại, một tay kéo cổ áo thằng em mình, một tay đẩy Tử Thao tránh xa kẻ điên lên cơn.

 

-Đại ca, đại ca, đại tẩu uống trà thữa của em.-Thế Huân la oai oái.

 

-Tại cậu không uống tớ mới uống chứ bộ.-Tử Thao trề môi đứng sau lưng Diệc Phàm.

 

Thế Huân tự nhiên ỉu xìu, ngồi bẹp xuống ghế, hai tay đặt dài trên bàn, mặt úp xuống, im ắng đáng sợ.

 

-Huân, bị sao thế?-Diệc Phàm ngạc nhiên, đánh mắt hỏi Tử Thao?

 

-Đừng nhìn em? Từ sáng giờ cậu ấy đã như thế rồi.-Tử Thao giương cặp mắt vô tội nhìn hắn.-Hây, Ngô Huân, cậu bị thất tình hả?-Nó hướng kẻ kia hỏi một câu.

 

-Im đi Tử Thao, AAAA.-Thế Huân rống lên, rồi lại nằm bẹp xuống.

 

-Vậy là thất tình thật hả?-Diệc Phàm ngớ mặt.

 

-Hai người mau biến đi dùm cái.-Thế Huân gào thét.

 

Cốp

 

-Ouch! –Tiểu Ngô ôm đầu nhăn nhó nhìn anh trai đang lườm mình đến cháy mặt.-Ca, em lỡ mồm.

 

-Ở đó xám hối đi.-Diệc Phàm vòng tay đem Tử Thao vào lòng rồi kéo đi mất.

 

.

.

.

Chiều hôm đó, Thế Huân lái chiếc Audi của Diệc Phàm tới nhà của Tử Thao, sẵn việc đưa đại tỷ về nhà hộ anh trai vì anh trai bận đi họp. Tử Thao vào nhà liền thấy Lộc Hàm ăn mặc thoải mái chạy ra nhảy lên xe Thế Huân. A phải rồi, hôm nay là ngày Lộc Hàm dọn ra khỏi ký túc xá, ồ, giờ thì nó hiểu lý do tại sao Ngô Thế Huân cả ngày ũ rũ như bánh bao nhúng nước rồi.

 

Lộc Hàm ngồi cả buổi trên xe từ nhà Tử Thao đến trường đại học A luôn miệng nhắc đến căn hộ mới của mình ở thành phố B làm Thế Huân mặt mũi tối tăm, rời khỏi ký túc vui lắm sao?

 

-Hàm Hàm, anh không ở lại làm nghiên cứu sinh sao?

 

-Có chứ? Anh đã nói với em rồi mà?-Lộc Hàm thu dọn đồ đạc trong căn ký túc chung của anh và Thế Huân.

 

-Sao không ở lại ký túc?

 

-Hm, bố mẹ mua nhà mới, chẳng lẽ lại bỏ không?-Lộc Hàm nghiêng đầu nhìn Thế Huân đang vẫu môi bất mãn ngồi trên giường.

 

-Có thể để trống vài năm mà…Anh không thích sống chung với em sao?

 

-Huh? Huân, em bị khùng hả?-Lộc Hàm trợn mắt.

 

-Nghĩ xem, anh đi rồi sẽ ở với ai?-Thế Huân uất ức nhìn Lộc Hàm, hai chân khoanh tròn đặt trên giường lúc lắc không thôi.

 

Lộc Hàm phì cười, người này nhất định là đang dỗi hờn rồi, đáng yêu thật. Nhẹ nhàng quỳ xuống trước mặt Thế Huân, hai tay ôm lấy khuôn mặt cậu, Lộc Hàm nở một nụ cười thật đẹp.

 

-Huân, anh vẫn luôn ở bên cạnh em mà.

 

-Bằng cách?-Thế Huân đưa tay giữ chặt đôi tay đang áp trên má mình.

 

-Hằng ngày đi học chúng ta sẽ vẫn gặp nhau không phải sao? Và chúng ta có thể đi chơi đến giờ giới nghiêm của em, anh luôn ở cạnh em bằng nhiều cách, Huân.-Lộc Hàm cười thật tươi, nghiêng đầu nhìn kẻ ngồi phía trên híp mắt.

 

-Nhớ những gì anh hứa đấy.-Thế Huân cúi người, một tay luồng sau gáy Lộc Hàm, một tay giữ lấy khuôn mặt xinh đẹp kia kéo về gần mình, môi tìm môi, Lộc Hàm quỳ thẳng người, hai tay ôm chặt cổ Thế Huân trao nhau sự ngọt ngào bất tận.

.

.

Hiển nhiên rằng sau này Thế Huân nhất nhất vòi vĩnh bố mẹ mua xe máy giống với Tử Thao để ngày tối lại chạy đến nhà Lộc Hàm lôi người yêu đi chơi. Sáng đi học thì cũng đi chung, trưa Lộc Hàm lại bị Thế Huân lôi xuống căn tin, Lộc Hàm vẫn luôn tự nghĩ, mình hứa làm cái gì không biết?

.

.

Thế Huân ngồi trong phòng ký túc một mình, chậc, đã một tuần Lộc Hàm dọn ra ngoài, khoa kinh tế lại nhập học sớm, Tử Thao, Bạch Hiền, Xán Liệt vẫn chưa đi học lại, chỉ có một mình cậu bơ vơ ở đây. Nghe nói sắp tới sẽ có tân sinh viên dọn đến ở chung, nghĩ tới thật buồn, sẽ có người nằm ngủ trên chiếc giường của Lộc Hàm, sử dụng tủ của Lộc Hàm, đi dép trong nhà của Lộc Hàm, dùng bàn học của Lộc Hàm, cậu xị mặt. Chợt nghĩ tới việc, phòng Tử Thao và Bạch Hiền chẳng phải trống giường sao? Nghĩ là làm, Ngô Thế Huân tức tốc chạy xuống văn phòng làm thủ tục xin chuyển ký túc. Cậu nhóc này, thật sự là không chịu được sự cô đơn mà.

 

Tử Thao cùng Bạch Hiền than thầm, Lộc Hàm à, làm ơn để trống cái nhà của anh vài năm đi, chừng nào Thế Huân tốt nghiệp thì về sống cùng nhau luôn cho tiện, chồng chưa cưới của anh đang làm náo loạn căn phòng của tụi này đây!!!

 

End phiên ngoại 2.

 

Advertisements

2 thoughts on “HHLTYA (Phiên ngoại 2)

  1. Pingback: Hảo hảo, là ta yêu ảo đấy!!! [Longfic | PhàmThao] | ☼ Fishy' Ocean ☼

  2. Pingback: Hảo hảo, là ta yêu ảo đấy!!! [Kristao | Long] | ☼ Ocean ☼

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s