HHLTYA (Chương 24)


1891198_444846942282665_317319147_n1

Chương 24: Tiểu Đào, tặng em cho anh đi.

Thế đấy, bắt đầu từ khi vào năm thứ hai đại học, căn ký túc số bốn chứa bốn mạng người suốt ngày inh ỏi ồn ào. Và căn ký túc số bốn trở thành một phòng nổi tiếng trong trường đại học A, sao a? Vì đại thần Ngô Diệc Phàm ra trường, người đẹp nam tính Lộc Hàm cũng ra trường, Nghệ Hưng cũng ra trường, Châu Dương cũng ra trường, vị trí nam thần bị bỏ trống, Xán Liệt là ứng cử viên sáng giá nhất cho vị trí đó. Suy cho cùng, bạn Phác Xán Liệt trở thành đại thần năm tư lừng lẫy với cái chức đội trưởng đội bóng rổ. Chỉ tiếc là vị đại thần này nói hơi nhiều, không lạnh lùng như hai vị đại thần trước đây, thêm vào đó là đã có hôn thê đính ước – Bạch Hiền, thế nên biệt danh ‘’nam thần vui vẻ’’ được đặt ra cho hắn ta.

Khi Xán Liệt ra trường, Thế Huân mới sinh viên năm ba nhưng đã tiếp bước anh trai được tôn làm đại thần. Tử Thao và Bạch Hiền trước đó biết việc nam thần của Xán Liệt liền bị sốc, năm nay biết thêm việc đại thần Thế Huân thì sốc – tới óc. Điển hình là Bạch Hiền cầm cánh tay ngọc ngà của Tử Thao lên cắn một cái, căn ký túc số bốn xuất hiện một tiếng hét thất thanh… “Ô vậy là thật a” – đó chính là câu nói của Bạch Bạch sau khi cạp bạn yêu Tử Thao.

Suốt bốn năm đại học, Tử Thao đã thay mặt trường dẫn đội tuyển công nghệ thông tin đi giật giải quốc gia, giải quốc tế, trở thành con cưng của trường, mấy vị giáo sư ngày càng bó tay với cậu sinh viên thiên tài suốt ngày ngủ gục trong giờ giảng.

Suốt bốn năm, ngày đi học, tối về chơi game, Xán Liệt chả biết thế nào lại bị Đào Thao Tử đạp Phác Đại Nhân xuống hạng 3, Đào Tử leo lên hạng hai chiễm chệ. Hắc Long bang suốt nhiều năm vẫn giữ được danh vị đệ nhất bang phái, người trong bang dần thân nhau hơn, những buổi gặp mặt thường xuyên được diễn ra. Bạch Hiền trong thời gian đó bị Xán Liệt và Tử Thao dụ dỗ chơi game, cũng tham gia vào Hắc Long, sau hơn một năm đã leo lên hạng sáu mươi tư, đương nhiên, được toàn người top đầu dẫn đi train, lên cấp không nhanh mới lạ a. Thế Huân thề, thời điểm Bạch Hiền chơi được game, căn phòng ký túc quả thật vào ban đêm không ngủ được vì cái giọng oang oang của cậu ta “YAAA AI CHO CÁC NGƯƠI ĐÁNH TA… TA CHÉM TA GIẾT GIẾT GIẾT GIẾT CHẾT HẾT!!!”.

Về phần Tử Thao và Diệc Phàm, lúc ngày kỷ niệm hai năm của họ, gia đình hai bên đã tổ chức lễ đính hôn cho hắn và nó, tất nhiên sẽ không quái đảng như lễ đính hôn của Thế Huân và Lộc Hàm đâu. Đó chỉ là một buổi họp mặt gia đình hai bên tại một nhà hàng sang trọng thôi, Tử Thao vẫn đều đặn cuối tuần theo Diệc Phàm đến Ngô gia ăn tối. Không lại hẹn hò đi dạo khắp nơi với Diệc Phàm, mùa hè lại dẫn nhau về Thanh Đảo chơi. Tình cảm mặn nồng, đến nỗi Lộc Hàm thường càm ràm Thế Huân sao không bao giờ lãng mạn như Diệc Phàm, nào dẫn Tử Thao đi ngắm sao băng, ăn tối ngoài biển, cùng nhau làm bánh ngọt giáng sinh, suốt ngày đưa đón nhau, mở miệng ra là hường cả không khí.

Tử Thao sau bốn năm ròng rã cuối cùng cũng tốt nghiệp đại học, vừa tốt nghiệp ra thì bị Tiêu Nại túm về công ty làm dự án game mới, bận tối đầu tối cổ, làm từ sáng đến tối, Diệc Phàm rãnh rỗi lại chạy qua Nhất Chí Khoa Kỹ thăm nó, hôm mang thức ăn, hôm mang nước uống, anh anh em em khiến mấy kẻ độc thân chốn này nóng cả con mắt, thật muốn cấm cửa cái tên đại thần đẹp trai kia mà. Dự án game hoàn thành cũng đã cuối tháng mười. Diệc Phàm muốn Tử Thao được nghỉ ngơi, bèn tổ chức họp mặt bang ở một khu du lịch trượt tuyết ở tỉnh X, mấy người trong Hắc Long bang nghe thấy hai chữ ‘’Du lịch’’ thì sáng con mắt ra, tất nhiên là nhốn nháo chuẩn bị hành lý đi chơi. Chuyến du lịch một tuần bắt đầu vào ngày mồng một tháng mười một, Tử Thao vô cùng hào hứng, loạn cả lên như một đứa trẻ.

-Yoohoooo chúng ta sẽ đến một nơi có tuyết.-Nó phấn khích kéo cửa kính xe hơi xuống, thò đầu ra ngoài nhìn tuyết bám xung quanh đường cao tốc.

-Tiểu Đào, gió thổi bay đầu em bây giờ, mau đóng cửa.-Diệc Phàm phì cười, mỗi lần đưa nó đi đâu chơi xa, hẳn là đều nhìn thấy biểu hiện thích thú hiện tại, thật đáng yêu mà.

-Phàm Phàm, còn bao xa nữa thì tới?

-Nửa tiếng nữa, em hỏi câu này mười lần rồi đấy.

-Aw, tại vì em rất nôn nóng mà.

-Sắp tới rồi, em đừng có nháo, anh quăng em xuống xe đấy.

-Thách anh đấy.-Nó lè lưỡi, nhìn Diệc Phàm khuôn mặt đang cười rất vui vẻ.

Sau xe của hắn chính là hàng loạt chiếc xe khác của mấy người trong bang Hắc Long, điển hình là chiếc xe màu vang chanh chói lọi của vợ chồng Thế Huân Lộc Hàm, a, hai người này sau khi Thế Huân tốt nghiệp đã nhanh chóng kết hôn, ha, gây sốc nhau quá mà. Chiếc BMW xám của vợ chồng Xán Liệt, Bạch Hiền, Ferrari của Châu Dương, bla bla bla….

Cả đoàn xe tới nơi, khung cảnh thần tiên trắng xóa, tuyết bay đầy trời, Tử Thao khoác tay Diệc Phàm thích thú giơ điện thoại ra chụp lại. Mấy người xung quanh cũng như mấy đứa trẻ được đi thăm quan, nháo nhào đòi chụp ảnh. Suốt mấy ngày trời, mấy chục người này toàn ăn chơi ngủ nghỉ, đi quậy phá xung quanh.

Tử Thao ngồi ở ghế gỗ cùng Bạch Hiền, tay cầm ly cà phê nóng chăm chú xem Diệc Phàm trượt tuyết đua cùng Xán Liệt, lát sau chạy lại chỗ hắn chơi đùa, hai người tay trong tay trượt xuống sườn dốc, Bạch Hiền cầm máy ảnh trong tay bấm liên tục, thói quen chụp ảnh hai kẻ kia thực không biết vì sao lại có a.

Sáng ngày sáu tháng mười một, Tử Thao thức dậy, ngước nhìn người nằm bên cạnh vẫn còn đang ngủ say, mái tóc vàng rủ sang một bên lộ ra khuôn mặt hoàn mỹ anh tuấn, nó tự cười, hắn lúc ngủ thật giống con nít quá.

-Phàm, dậy đi, Lộc Hàm gọi chúng ta đi ăn sáng.-Nó nhéo má hắn.

-Hm…Tiểu Đào, đừng có loạn.-Hắn vòng tay kéo người kia lại sát mình.

-Phàm Phàm…~- Mặt Tử Thao áp sát ngực Diệc Phàm, khó khăn lên tiếng.

-Huh?-Hắn kéo mặt nó lên, hé mắt.

-Anh mau dậy coi.

-Biết rồi, phu nhân.-Diệc Phàm hôn lên môi ai kia một cái rồi bước xuống giường, tiện tay kéo nó vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt. (Nhắc lại, chỉ đánh răng rửa mặt).

Tử Thao lườm người đi trước mặt, mới sáng ra đã ăn đậu hũ mình rồi. Diệc Phàm tất nhiên biết nó đang lườm mình, cái lưng hắn sắp cháy tới nơi rồi này, liền ra sức kéo nó đi ngang với mình.

-Tiểu Đào, anh không có làm gì sai mà.-Hắn vô tư choàng tay qua cổ nó.

-Phải phải, đại thần Diệc Phàm có làm gì sai đâu a.

-Haha, Tiểu Đào, em rất thích mà.

-Đồ vô sĩ.-Nó nhéo hắn một cái ngay hông.

Diệc Phàm nào có đau, vẫn bộ dạng tiêu soái khoác vai nó đi vào trong nhà hàng của khách sạn chỗ bọn Lộc Hàm đã ngồi đó chờ từ lúc nào.

-Hai người có biết tôi gọi điện lúc nào không mà giờ mới mò đến hả?-Lộc Hàm nhăn nhó.

-Tại anh ấy thôi.-Tử Thao gãi đầu cười trừ.

-Có mười phút thôi mà, em dâu, sao gắt gỏng thế.-Hắn kéo ghế ngồi xuống.

Mặt Lộc Hàm đen thui, ách ách ách, từ khi anh kết hôn xong là cái tên chết tiệt này toàn gọi anh kiểu đó.

-Mau ăn đi, lát nữa chúng ta đi mua sắm.-Bạch Hiền cắt ngang không khí âm u sét đánh ngay lập tức.

-Phải phải, còn nhiều đồ đẹp chờ chúng ta lắm.-Xán Liệt tán đồng, nhét một miếng thức ăn lớn vào miệng.

-Chốc nữa chắc không đi được với mọi người rồi.-Diệc Phàm ảm đạm lên tiếng.

-Huh? Sao vậy?-Tử Thao ngạc nhiên.

-Anh với Thế Huân có chút việc phải giải quyết, em đi cùng với Lộc Hàm và bọn họ đi.-Hắn vuốt tóc nó.

-Ừm, vậy đi nhanh rồi về.-Nó cười, tiếp tục bữa sáng của mình.

Bữa sáng trôi qua, Tử Thao cùng mấy người khác đến khu trung tâm mua sắm làm loạn. Nói đúng ra chỉ bọn họ thôi, Tử Thao của chúng ta đang bị rối cả đầu này. Vì sao chứ? Hôm nay là ngày sáu tháng mười một, là ngày sáu đó. Tử Thao gào thét trong đầu, sinh nhật người yêu nó, nên tặng cái gì đây?? Sinh nhật ai khác nó có thể mua đại một cái gì đó rồi tặng, nhưng sinh nhật Diệc Phàm tuyệt đối không thể tặng bừa được. Và lúc này, Tử Thao đứng trước hàng loạt những món đồ, chết tiệt, biết mua gì đây? Nghĩ đi Thao, động não xem nào, anh ấy thường mặc áo sơ mi, a phải rồi.Mắt nó sáng lên, bỏ mặc Bạch Hiền và Lộc Hàm, tự mình chạy đi tìm thứ cần mua.
.
.
Tử Thao cười vui vẻ, trên tay cầm một túi đồ, bên trong có một chiếc hộp màu đỏ. Xem ra đã tìm được thứ yêu thích rồi. Nó tung tang đi đến khu vui chơi cùng bọn Lộc Hàm, chơi đã xong lại đi ăn uống, đi xem phim đến tận bảy giờ tối mới mò về khu nghỉ dưỡng. Bước lên phòng trong khách sạn cất đồ, Diệc Phàm vẫn chưa về? Nó tắm rửa xong mở cửa đi xuống sảnh chính. Một cô gái tiếp tân nói với Tử Thao rằng có người tìm nó ở khu trượt tuyết. Nó ngạc nhiên, ai lại tìm nó ở khu trượt tuyết chứ? Kéo nón len trên đầu, nó sải chân đi tới chỗ đó. Khu trượt tuyết đây rồi, nhưng ai tìm nó a?

Tử Thao dáo dác nhìn xung quanh, ô, Diệc Phàm kìa, hắn đứng một mình giữa tuyết trắng, nó tự nghĩ, hắn thật giống thần tiên quá a. Chạy lại chỗ người kia, Tử Thao cười toe toét.

-Phàm Phàm, là anh tìm em sao?

-Ừ.-Hắn cũng cười theo nó, vươn tay kéo nó lại gần mình.

-Có việc gì sao? –Nó ngước mắt nhìn hắn, tự dung lại muốn gặp ở nơi này?

-Hôm nay là sinh nhật anh, anh muốn có quà.-Hắn lên tiếng.

-Huh? Anh muốn quà gì?-Ôi trời, đừng bảo là lôi nó ra đây chỉ để đòi quà thôi nhé.

-Tiểu Đào, tặng em cho anh đi.

-Hả?-Nó trợn ngước mắt nhìn hắn, hắn vừa mới nói cái gì cơ chứ?

Diệc Phàm nhìn nó chăm chú, tay đút túi lấy ra một chiếc hộp nhung xanh, từ từ quỳ một chân xuống nền tuyết trắng. Tử Thao nhìn theo hành động của hắn mà kinh ngạc, mắt mở to đến mức không thể to hơn.

-Hoàng Tử Thao, làm vợ anh nhé.-Chiếc hộp nhung mở ra, một chiếc nhẫn bạch kim bên trong có biểu tượng vô cực xuất hiện.

Tiếng hò reo xung quanh vang lên, từ lúc nào mà xung quanh nó và hắn bị bao lấy bởi cả trăm người, người của Hắc Long đứng đầy ra đó hú hét lên. Tử Thao có vẻ chẳng nghe thấy những tiếng đó, bây giờ trong đầu nó chỉ có mỗi câu nói của hắn vang vọng lại, mắt của nó chỉ nhìn mỗi hắn. Nước mắt từ đâu ùa ra, nó từng bước lại gần hắn, ôm hắn thật chặt..: “Anh còn phải hỏi câu đó nữa sao?”

Diệc Phàm ôm người trong lòng mình, tay vuốt ve mái tóc bám tuyết trắng, đeo chiếc nhẫn vào ngón tay Tử Thao, lau đi giọt nước mắt trên gương mặt xinh đẹp kia.

-Anh yêu em.

Một câu nói làm Tử Thao khóc nhiều hơn, hắn hướng môi nó hôn lên, mân mê làn môi nó như một viên kẹo ngọt trong mùa đông lạnh giá, từng ngóc ngách trong viên kẹo đường đấy đều bị hắn nuốt trọn, dưới làn tuyết rơi lạnh giá, hai trái tim gắn kết với nhau, ấm áp.

Ngày trước, tại đỉnh Thục Băng Sơn tuyết trắng, Phàm Nhất Long nói rằng : ‘’Thưởng cho người cái nhẫn cưới’’ mà cầu hôn Đào Thao Tử.

Ngày nay cũng nơi miền tuyết trắng tinh sương, Ngô Diệc Phàm đường đường chính chính cầu hôn Hoàng Tử Thao : ‘’Tặng em cho anh đi’’….

Ngày trước cũng là cầu hôn công khai trước trăm người bang Hắc Long…Ngày nay cũng trước mặt những người đó công khai cầu hôn, như muốn trăm họ làm chứng cho hai người.

Là ngày trước Diệc Phàm buồn chán chạy sang công ty Tiêu Nại học bài.

Là ngày trước Tử Thao chán đời đi tìm Vi Vi chơi game ở công ty Tiêu Nại.

Là ngày trước Diệc Phàm tò mò đứa trẻ ngồi chơi game vô cùng thành thạo mà đứng phía sau dòm ngó.

Là ngày trước Tử Thao lãnh cảm bị ngã, là ngày trước Diệc Phàm vô tình đi ngang qua thấy được một người con trai ngã dưới đất.

Là ngày trước hắn cố tình chạy lại chỗ tam cao thủ trên game đòi người ta treo máy hộ.

Là ngày trước chính hắn cố tình bảo Xán Liệt đem Tử Thao đến đội bóng.

Là ngày trước do sự sắp đặt của Xán Liệt mà cả hai cùng đóng cặp trong một vở kịch.

Để dẫn đến ngày nay….Những ánh nhìn yêu thương, những cái nắm tay ấm áp, những cái ôm vỗ ve, những nụ hồn nồng cháy, và tình yêu bất tận vỡ òa dưới nền tuyết trắng…..

End chương 24.

Advertisements

2 thoughts on “HHLTYA (Chương 24)

  1. Pingback: Hảo hảo, là ta yêu ảo đấy!!! [Longfic | KrisTao] | ☼ DuongDuong's Ocean ☼

  2. Pingback: Hảo hảo, là ta yêu ảo đấy!!! [Kristao|Long] (Hoàn) | ☼ Ocean ☼

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s