HHLTYA (Chương 22)


 Chương 22: Bố mẹ Đại thần.

 

Tử Thao ngày hôm sau vẫn như thường ngày tám giờ đến Nhất Chí Khoa Kỹ làm việc, công việc khá nhàn rỗi vì nó cũng chỉ là thực tập sinh, ung dung cầm ly coffee ai kia đã mua cho lúc sáng khi chở đi làm, Tử Thao bước vào thang máy nhấn tầng sáu. Cửa thang máy vừa mờ ra, đã đụng ngay mặt Hách My và K.O đi ngang qua, anh chàng hảo mỹ nhân tự nhiên nhìn nó đắm đuối rồi kéo K.O chạy vào trong, nó thề rằng anh vừa từ trong la lên: “Phạm nhân cần tra khảo đến rồi kìa.”

 

Nó bất đắc dĩ cắn cái ống hút, đẩy cửa bước vào trong, từ nhân viên tiếp tân đến mấy người đang xếp poster ngồi bên ngoài nhìn nó chăm chăm, đến lúc nó vừa mở cửa phòng kỹ thuật thì ngay lập tức bị ấn xuống ghế. Tiêu Nại, Vi Vi, A Sảng, Hách My, K.O, thậm chí có cả Lộc Hàm cũng bị lôi đến, đứng nhìn nó bằng ánh mắt thương hại.

 

-Có gì sao? Em đã làm gì?-Nó trợn con mắt lên, mấy người này thực ức hiếp người vô tội mà.

 

-Hoàng Tử Thao, bị cáo có biết tội của mình không hả?-Vi Vi chống nạnh ngồi xuống cái ghế đối diện nó.

 

-Hả? Tội gì? –>

 

-Mệt, tội gì tính sau, bây giờ bị cáo phải trả lời thành thật, em với Diệc Phàm là thế nào?-Cô nàng chồm hẳn người dậy, dí sát mặt mình vào mặt nó tra hỏi.

 

-Là người yêu.-Tử Thao giương cặp mắt “ngây thơ” nhìn lại bà chị và mấy người trong phòng, chuyện này lạ lắm sao.

 

Mặt Vi Vi đen như mực, kéo Tiêu Nại tới càu nhàu: “Biểu đệ của anh là dụ dỗ biểu đệ của em mất rồi”, sau đó đùng đùng đi ra ngoài.

 

-Hai người, như vậy, đã lâu chưa vậy?-Hách My tò mò, nhảy lên cái ghế Vi Vi vừa đứng dậy hỏi tiếp.

 

-Nửa năm.

 

-Lạy Chúa tôi-Hách My nghe mà muốn ngã xuống đất, đã lâu như vậy rồi sao.-Vì lý do gì lại biết nhau?

 

-Mộng 2.

 

-What? Con mẹ nó là yêu ảo sao?-Khóe miệng Hách My giật giật, A Sảng và K.O mắt cũng trợn ngược, đồng loạt nhìn qua Tiêu Nại ngồi uống nước đằng kia.

 

-Có thể cho là vậy.-Tử Thao gật gù

 

-Ta thao, cả tên Tiêu Nại này lẫn tên nhóc Diệc Phàm kia đều tìm được mỹ nhân từ mạng là sao? Cả hai tỷ đệ nhà ngươi nữa, toàn yêu ảo hết là sao? Ngươi có biết đại tỷ nhà ngươi cũng quen Tiêu Nại qua Mộng 1 không hả?-Hách My bất bình nhảy choi choi, còn K.O mặt rầu rĩ, lầm bầm trong miệng: “Mỹ nhân, ta cũng là quen biết ngươi từ game mà”.

 

-Có vấn đề?-Tiêu Nại và nó cùng lên tiếng.

 

Hách My bị bỏ xó đành ngậm ngùi cắn bánh mỳ, trở về bàn làm việc.

.

.

.

 

Buổi chiều,Diệc Phàm tan ca lái xe tới Nhất Chí Khoa Kỹ đón Tử Thao. Vi Vi biết được liền kéo theo Tiêu Nại đi theo Tử Thao xuống dưới. Chiếc Audi đen của hắn đã đậu đối diện cổng chính, Tử Thao không biết làm thế nào với hai người đi phía sau, đành mặc kệ mà bước sang chỗ Diệc Phàm.

 

Hắn thấy nó ra khỏi công ty, lại có thêm hai người kia đi theo thì phần nào hiểu được sự việc, nhìn vẻ mặt “bó tay” của Tử Thao hắn phì cười, chắc là bị tra tấn lắm, liền mở cửa xe bước ra ngoài, đúng lúc nó vừa đi tới nơi.

 

-Phàm ca.-Nó nặn ra một nụ cười với hắn.

 

-Tiểu Đào, vào trong xe đợi anh một chút.-Hắn lại gần tay gác lên vai nó xoa đầu nó một cái.

 

-Ừm.-Tử Thao nghe theo chạy vào xe, may thật, hai người kia cứ để cho Diệc Phàm giải quyết thì hơn.

 

-Ngô Diệc Phàm, cậu cướp em trai tôi.-Vi Vi liếc hắn.

 

-Chị cướp anh trai tôi.

 

-Hả ?-Vi Vi mắt mở banh, ngón trỏ chỉ vào mặt mình hả một tiếng, Tiêu Nại bên cạnh bụm miệng cười sau đó kéo vợ mình đi chỗ khác, mắc công cô nàng sẽ bị sốc – tới óc với thằng em họ anh thôi.

 

.

.

-Tiểu Đào, ngày mai thứ bảy, buổi chiều có làm gì không ?-Diệc Phàm gõ vai nó hỏi khi cả hai ngồi trên xe, tiến tới một quán ăn nào đó.

 

-Hm..mai mẹ em về thành phố B, phải đi với mẹ tới chỗ người quen của bà.-Nó vừa trả lời, tay nghịch phá điện thoại.

 

-Ừm.-Hắn gật gù, đánh tay lái vào trong bãi đỗ xe, lôi đứa trẻ đang cắm mặt vào điện thoại ra ngoài đi ăn.

.

.

.

Thứ 7

 

-Tiểu Thao, mặc cái này này, cái này.-Hoàng mẹ nhốn nhào xách một đống túi xách ghi chữ Gucci xông vào phòng nó, đổ ra mớ quần áo đầy giường bắt nó mặc.

 

-Mẹ, đây chỉ là đi gặp bạn thân của mẹ, sao phải ăn mặc kiểu cách chứ ?-Nó càu nhàu, ôm mấy bộ đồ đi thử.

 

-Ày, đồ ngốc nghếch, chẳng qua là con trai nhà bên đó vốn dĩ đồn đại là một cây thời trang siêu cấp, con trai ta đương nhiên không được thua kém, không nhiều lời, mau chọn bộ đẹp nhất đi.-Hoàng mẹ nhét vào tay nó thêm mấy cái áo cái quần nữa rồi đạp đít Tử Thao vào nhà tắm.

 

.

.

Tử Thao mặc áo thun trắng, có đeo một sợi dây chuyền đơn giản, quần kaki màu kem xắn gấu và giày thể thao, đội một cái mũ spapback, tay chân có vài thứ trang sức nhẹ nhàng bước ra khỏi nhà mà đi tới chỗ xe của Hoàng mẹ, chiếc BMW đỏ rực nổi bần bật.

 

-Ách, đồ mẹ mua đâu, sao không mặc ?-Thấy con trai quý tử không thèm đếm xĩa đến quần áo của mình, bà không khỏi thất vọng cau mày.

 

-Những bộ đồ của mẹ, chỉ dùng để đi dự vũ hội được thôi.-Nó lè lưỡi, mở cửa xe chui vào.

 

-Hầy, con với cái, thật là muốn đánh cho con một trận.-Bà thở dài, nhấn ga chạy đi.

 

Chiếc xe đỏ dừng lại trước công một căn biệt thự ‘’nguy nga’’, Tử Thao nheo mắt, chỗ này, chẳng phải là…….

 

Nó cắn môi bất lực bước vào trong theo mẹ, từ lúc nào đã quăng cái nón trên đầu vào xe, lại còn cẩn thận vuốt lại cho đàng hoàng mái tóc, thái độ lúng túng không biết làm thế nào thì đã bị mẹ chụp cổ lôi vào.

 

-Chị Hoàng, tới rồi sao ? Mau vào đây.-Một người phụ nữ xinh đẹp, ăn mặc phong cách ló đầu ra từ dưới bếp gọi to.

 

-Ngô phu nhân, đã lâu không gặp.-Hoàng mẹ vui vẻ chạy xuống tay bắt mặt mừng với người phụ nữ trẻ kia làm Tử Thao trợn mắt, ‘’Ngô phu nhân’’ ư ?

 

-Haha, mụ già này, đừng có gọi nhau khách sáo như vậy.A ai đây ? Con của chị à ?

 

-Phải phải, thằng út nhà tôi đấy, tên Tử Thao.

 

-Chào cô ạ.-Nó ngượng nghịu cúi đầu chào.

 

-Chà, giống ai mà dễ thương vầy nè, chu choaa, đẹp trai quá.

 

-Giống tôi chứ giống ai ?Ha.

 

.

.

Mặc kệ hai vị phu nhân kia ngồi dưới bếp vừa ăn vừa tám chuyện, Tử Thao ngồi trên phòng khách nghịch điện thoại một mình với tách trà nóng chưa động đến trước mặt. Chợt…

 

-Oh, my, god, Tử Thao, cậu làm gì ở đây ?-Thế Huân tung tăng chạy xuống từ trên lầu, người mặc một cái áo ba lỗ và cái quần đùi hoa hòe sặc sỡ, thấy nó ngồi lù lù một đống thì mém nữa té nhào xuống hôn đất.

 

-Gì vậy Huân ?-Diệc Phàm đi phía sau, đương nhiên không ăn bận lố lăng như Thế Huân, áo thun cổ trụ màu đen và quần lửng, là người túm cổ thằng nhóc lại trước khi bạn móm của chúng ta chụp ếch ấy.

 

-Ca…-Tử Thao gãi gãi đầu lên tiếng thu hút ánh nhìn của hắn.

 

-Tiểu Đào ? –Diệc Phàm ngạc nhiên nhìn nó.

 

-Tiểu Đào ? Từ khi nào mà hai người gọi nhau như vậy hả ?-Lộc Hàm xuống sau cùng, vẩu mỏ lên la to.

 

-Lộc Hàm ca ?-Tử Thao bị sốc, Lộc Hàm sao lại ở đây ???? Lần này là nó chết chắc rồi.

 

-Ồ Hàm Hàm, cháu đến rồi à, mấy đứa mau vào trong ăn cơm nào.-Một người đàn ông trung niên mặc vest đen vô cùng lịch lãm đẩy cửa bước vào, thúc giục đám trẻ.

 

-Cha, cha phải thay đồ trước chứ ?-Thế Huân cong môi, làm gì mà nhìn thấy Lộc Hàm mà cha cậu cười vui vẻ thế chứ ?

 

-Tốt nhất không nên để hai người dưới kia ngồi chờ.-Ông Ngô cười hiền, quăng chiếc cặp đen của mình lên kệ rồi nhanh chân đi xuống phòng ăn.

 

Tử Thao khóe môi co giật, mẹ nó đang âm mưu cái gì đây ?? Diệc Phàm nhìn ra biểu hiện ‘’Kinh dị’’ của nó thì bụm miệng cười, bà Hoàng thật là … Hắn túm tay nó kéo xuống bếp khi Thế Huân lẫn Lộc Hàm đã chạy xuống yên vị từ lúc nào.

 

-Phàm Phàm lấy cho mẹ…-Ngô mẹ tay bưng thức ăn ra bàn, quay sang phía hắn định nhờ vả thì đứng hình, miệng cứng đơ, nói không thành lời. Con trai bà, lúc này, chính là đang nắm tay con trai của mụ già thân yêu của bà sao ?

 

-Mẹ ? Lấy gì ạ ?-Hắn đẩy nó ngồi xuống ghế cạnh Lộc Hàm, tự mình đi lại gần mẹ.

 

-Không có gì không có gì, con cứ ra ngồi với bạn đi, nhé.-Bà Ngô cười hề hề, đẩy cậu con ra chỗ khác.

 

Diệc Phàm tay chân thừa thãi, kéo ghế ngồi cạnh Thế Huân, tức đối diện nó. Tử Thao chỉ biết nhìn hắn cười gượng gạo, tại sao lại bị vướng vào cái tình huống như thế này cơ chứ. Hoàng mẹ ngồi đó tủm tỉm cười làm cho ông bà Ngô ngơ ngác.

 

-Này Phàm, con có quen biết Tử Thao sao ?-Ông Ngô trong lúc ăn đột nhiên hỏi.

 

-Khụ.-Tử Thao nuốt chửng miếng thịt, Lộc Hàm phải quay sang đưa cho ly nước với một nụ cười gian manh.

 

Diệc Phàm liếc nhìn trần nhà, ô, mấy cái đèn hôm nay sao mà âm u thế nhỉ ? Hắn ho khan trong họng, lên tiếng.

 

-Tử Thao…-ngập ngừng- là người yêu của con.

 

Ành…ành…Sét đánh trời quang, mặt hai vị phụ hyunh nhà Ngô kinh hãi như gặp phải quỷ, con trai họ mới nói cái gì ? Người yêu ? Ngô mẹ nhìn Ngô cha, rồi cả hai đồng loạt nhìn sang Hoàng mẹ bụm miệng cười run người, rồi lại nhìn sang Tử Thao đau khổ cúi mặt lườm Diệc Phàm.

 

-Tử…Tử Thao..là.. đối tượng mà con nói ?-Ngô mẹ buông đũa, nhìn hắn chằm chằm.

 

-Vâng.

 

-Ngô Diệc Phàm, con thực sự là….-Ngô mẹ ôm đầu.

 

Mọi người trong bàn ăn tự nhiên thấy căng thẳng, đặc biệt là Tử Thao, tóc gáy, da gà da vịt của nó dựng lên hết rồi đây này.

 

-Rất có mắt nhìn người nha, mẹ rất thích, đặc biệt lại là con của mụ già này, tốt tốt, sau này chúng ta kết thông gia, chị cứ qua đây ăn ở thoải mái.-Ngô mẹ vỗ vai Hoàng mẹ cười sảng khoái làm đám trẻ ngờ nghệch mặt mũi, Tử Thao thì mặt như cái mâm, mắt chớp chớp không hiểu gì cả.

 

-Tử Thao, người nhà nhau cả, ăn nhiều vào nhé.-Ngô cha gắp cho nó miếng thịt bò to cho vào chén nó, còn cười hớn hở nữa, Tử Thao ngây ngô gật đầu như máy bổ củi nhận lấy thức ăn.

 

-Chà, hôm nay là đầy đủ người rồi nhỉ, Thế Huân với Lộc Hàm tháng sau cũng làm lễ đính hôn rồi, Diệc Phàm lại đem đối tượng ra mắt, ha ha, có chết tôi đây cũng yên lòng nhắm mắt.-Ngô mẹ vỗ bàn cưới toe toét.

 

Thế là cả buổi hôm ấy, Tử Thao chắc chắn chẳng bỏ nổi thứ gì vào bụng…vì cứ hễ mỗi lúc gắp đồ ăn gần cho vào mồm thì lại bị ba vị phụ huynh chọt vào một câu hỏi gì đấy khiến phun hết ra ngoài, hoặc nuốt vào rồi thì bị câu hỏi quái gỡ làm cho mắc nghẹn nuốt không trôi. Lộc Hàm chỉ biết ngồi cạnh vỗ vỗ vai nó, ra vẻ cảm thông, trước đây lúc Thế Huân đem anh về Ngô gia ra mắt, chính là cũng bị te tua như thế này. Thế Huân im re không lên tiếng, Diệc Phàm thì ngồi đó nói đỡ cho Tử Thao, thêm việc làm ‘’nhà cung cấp nước’’ cho nó mỗi khi bị sặc, hắn xem ra hôm nay cũng hoàn thành tốt nhiệm vụ nhỉ.

 

Và cũng kể từ buổi đó, Ngô mẹ hí hửng túm tay Tử Thao răn đe hễ cuối tuần nhớ đến ăn cơm tối cùng bà,Tử Thao gật đầu như cái máy, dù biểu hiện đầy sợ hãi, nhìn Diệc Phàm cầu cứu, nhưng mà,… hắn là hắn cũng muốn nó về nhà ăn cơm chung lắm, nên bỏ lơ nó chạy ra phòng khách chơi với Thế Huân và Ngô cha.

 

.

.

.

 

-AAA mẹ ơi Diệc Phàm, cậu làm tôi hết cả hồn.-Hách Mi la lên, tay ôm ngực vuốt vuốt, cái tên nam thần này thực rất hay khiến anh đau tim mà.

 

Hách Mi ôm một chồng tài liệu đi ra cửa văn phòng, đầu quay ra sau nói gì đó với K.O, lúc quay ra từ cửa bật mở, bản mặt đẹp trai ngời ngời của ai kia thò vào làm Mi ca rống lên.

 

-Tôi chưa làm gì mà.-Hắn trưng bộ mặt ngơ ngác ra nhìn tiểu mỹ nhân trước mặt, Hách Mi bực tức lườm Diệc Phàm một cái rồi đi ra ngoài.

 

Tử Thao ngồi bên trong phì cười, Diệc Phàm với nó từ lúc ‘’công khai’’ trong công ty của Tiêu đại thần, hắn đường đường chính chính đá cửa phòng kỹ thuật mà lôi nó về. Ngày hôm nay cũng không ngoại lệ, thấy hắn thò đầu vào, Tử Thao nhanh chóng thu dọn đồ đạc mà đi ra ngoài, Bối Vi Vi lúc nào thấy hai đứa trẻ này đi chung thì mặt nặng mặt xị, chắc là do câu nói ‘’Chị cướp anh trai tôi’’ của Diệc Phàm hôm nọ a ?

.

.

-Phàm Phàm, hôm nay Lộc Hàm có đến không vậy ?-Nó ngồi vào xe, vừa loay hoay cài dây an toàn vừa hỏi.

 

-Hôm nay chúng ta sẽ không về nhà ăn cơm.-Hắn cong môi, chồm người qua mà thắt dây an toàn cho nó.

 

-Sao không về ? Mẹ anh sẽ càu nhàu anh đấy ?-Tử Thao ngạc nhiên, đã được hơn một tháng,bình thường hắn mà chở nó về Ngô gia trễ là mẹ hắn sẽ gọi điện thúc giục nhặng xị lên, thế mà hôm nay Diệc Phàm vô tư lôi nó đánh lẻ, ây cha, Ngô mẹ mà biết chắc…

 

-Mặc kệ, không về một ngày có sao, có Thế Huân với Lộc Hàm ở nhà rồi.-Hắn đánh bánh lái ra khỏi gara của công ty Tiêu Nại, phóng xe ra đường cao tốc.

 

-Hm…vậy bây giờ chúng ta đi đâu đây ?-Nó đưa tay bám vào thành xe, gió mát buổi tối thổi tung mái tóc Tử Thao, nó thì vô tư nhắm mắt đón nhận gió mát, đi xe mui trần buổi tối thực tốt a.

 

-Lát rồi em sẽ biết.-Hắn cười, đưa tay vuốt lại mái tóc xù của nó, chân nhấn ga.

 

.

.

Tử Thao lườm Diệc Phàm, cái chỗ này, quả thực là quá quen thuộc mà, nhà Xán Liệt. Hắn cười khì khì, kéo tay nó đi vào trong. Xán Liệt hai tay bưng thức ăn mang ra cái bàn ngoài vườn, Bạch Hiền cũng ỳ ạch chạy ra, tay cũng bưng bê đồ.

 

-Hai người đến rồi hả ? Ngồi đó đợi bọn này một chút, sắp xong rồi.-Xán Liệt vừa đặt đĩa thức ăn xuống, lại chạy vào trong nhà, Bạch Hiền hết việc làm, kéo ghế ngồi xuống.

 

-Cậu ta lại bày trò gì vậy ?-Diệc Phàm tay cầm ly nước, nghiêng đầu hỏi Bạch Hiền.

 

-Chờ chút đi sư huynh, hai nhân vật chính chưa tới mà.-Cậu lém lỉnh nghịch điện thoại, dáo dác nhìn ra ngoài cổng chính.

 

-Còn ai chưa tới nữa sao ?-Tử Thao khù khờ nhìn xung quanh, hôm nay nó cảm thấy mình cứ lơ mơ sao ấy.

 

-Ây da mọi người, bọn này tới rồi đây.-Lộc Hàm vui vẻ đá cổng bước vào, đằng sau là Thế Huân tay vác theo một đống bia nước ngọt các loại.

 

-Nhân vật chính đây sao ?-Diệc Phàm như đoán được tình hình, nhếch môi hào hứng.

 

-Đầu óc của đại thần sư hyunh thật là nhanh nhạy nha, ai như đầu óc của con gấu kia.-Bạch Hiền vỗ tay tán thưởng, cũng không ngần ngại nhìn Tử Thao nhăn mũi.

 

-Tada, chúc mừng ngày kết thúc cuộc sống tự do của Thế Huân và Lộc Hàm.Húuuuuuu

 

Xán Liệt từ trong chạy ra với cái bánh kem to tổ chảng, nhảy bổ ra trước mặt hai nhân vật vừa xuất hiện. Tử Thao vỗ đùi à lên một tiếng, Diệc Phàm cười toe toét vì bộ dạng ‘’khai sáng’’ của Tử Thao, còn Thế Huân và Lộc Hàm hốc mồm, tên răng nhiều này vừa nói gì cơ chứ.

 

-Cái gì mà kết thúc tự do chứ ? Bọn này lúc nào mà chẳng tự do ?-Lộc Hàm không kiềm được đạp vào mông của Xán Liệt.

 

-Ách, mai là lễ đính hôn rồi, còn không chịu là kết thúc cuộc sống độc thân sao ?-Xán Liệt trề môi.

 

-Vốn là từ trước đến giờ em đâu có độc thân đâu.-Thế Huân bồi thêm một cú ngay mông Xán Liệt, làm anh chàng suýt nữa ụp cái bánh kem vào mặt Diệc Phàm rồi.

 

Tử Thao và Bạch Hiền ngồi đó xem nháo loạn và khinh bỉ nhìn Xán Liệt, đúng là cái miệng hại cái thân mà.

 

End chương 22.

 

Advertisements

2 thoughts on “HHLTYA (Chương 22)

  1. Pingback: Hảo hảo, là ta yêu ảo đấy!!! [Longfic | KrisTao] | ☼ DuongDuong's Ocean ☼

  2. Pingback: Hảo hảo, là ta yêu ảo đấy!!! [Kristao|Long] (Hoàn) | ☼ Ocean ☼

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s