HHLTYA (Chương 21)


Post luôn chương 21 nhé, tối nay có việc bận và sợ lap-chan lại không lên được thì khổ ~.~

___________________________________

Chương 21: Nhạc mẫu đến nhà.

 

Khuya lắc khuya lơ, vẫn còn một lũ chụm đầu với nhau đánh mạc chược, Tử Thao buồn ngủ hết chịu được nên mò lên giường nằm trước. A, có ai thắc mắc ai nằm đâu không? Cả cái phòng Tử Thao chứa sáu mạng người, chắc đều thắc mắc nhỉ?

 

Tử Thao cùng Bạch Hiền nằm trên giường, Lộc Hàm độc chiếm cái ghế sô pha lớn trong phòng, Thế Huân, Xán Liệt, Diệc Phàm nằm dưới nệm, đêm nay như đã sắp xếp Tử Thao lết về giường ngủ ngon lành, cả đám bên dưới nệm thì vẫn hò hét um sùm.

 

Lộc Hàm trụ đến một giờ sáng cũng nhấc mông đi ngủ, mặc kệ cái lũ kia, Diệc Phàm cũng muốn đi ngủ, nhưng khổ nỗi cái bọn “man rợ này” lại ngồi chơi ở nệm, hắn nằm đó không thể nào mà ngủ nổi.

 

-Diệc Phàm sư hyunh, anh muốn ngủ thì lên giường mà nằm, đêm nay em ngủ dưới này cho.-Bạch Hiền thấy hăn lăn lộn tội nghiệp đành lên tiếng.

 

Diệc Phàm ngạc nhiên, là bảo hắn lên nằm cạnh Tử Thao?

 

-Không cần đâu, nằm đây được rồi.

 

-Ây da, bọn này chơi chắc tới sáng đó, anh ở đây không ngủ được đâu, mau lên kia nằm đi.-Xán Liệt đứng lên lôi Diệc Phàm ra phía giường rồi chạy vào chơi tiếp.

 

Hắn bất lực a, cái lũ mọi rợ kia thật là…. Diệc Phàm đành vén chăn nhẹ nhàng nằm lên giường, nằm thẳng, hai tay đặt trước ngực mà nhắm mắt lại, hắn tự nhận thấy quả tim của mình đập thực loạn, người bên cạnh quay lưng lại với hắn nhưng tấm lưng kia … Hắn nhắm tịt con mắt lại, cố ru mình vào giấc ngủ, chợt Tử Thao trở người, quay sang phía hắn, khuôn mặt xinh đẹp yên bình trong mộng mị, hơi thở phả nhè nhẹ, hắn vô thức vuốt mái tóc lòa xòa trước trán nó để ngắm nhìn, rồi lại vô thức mỉm cười, người yêu hắn, lúc ngủ thật giống một đứa trẻ. Diệc Phàm nhấc đầu Tử Thao gối lên cánh tay mình, ôn nhu đắp chăn cho cả hai, bàn tay kia tìm lấy bàn tay nó nắm chặt, đêm cứ thế dần dần qua đi.

.

.

.

Tử Thao bị chế độ rung của điện thoại cùng với tiếng chuông cửa đánh thức. Vừa mở mắt ra đã thấy khuôn mặt của Diệc Phàm đang ngủ ngay trước mặt, với cự li, không thể không gần hơn năm cm được. Mắt nó mở to, tự nhận thức có một vòng tay siết lấy eo mình, đầu nó thì gối trên cánh tay người ta. Ách, là đêm qua hắn đã ôm nó ngủ sao? Nó chớp mắt nhìn Diệc Phàm thở đều đều, hơi thở hắn phả vào khuôn mặt nó, hắn khi này, giống một con rồng bá đạo đang ngủ say vậy, nó phì cười với ý nghĩ của mình, nhẹ kéo cánh tay hắn trên người mình ra, ngồi dậy bước xuống giường, a, đã hơn tám giờ, điện thoại thì có mấy cuộc gọi nhỡ của Hoàng mẹ, chết thật, là mẹ đang ở ngoài đợi.

 

Nó chẳng kịp đánh răng rửa mặt chạy tót ra mở cửa, mẹ nó đã đứng bên ngoài với mấy đống đồ lỉnh kỉnh, cáu bẳn nhìn nó.

 

-Cái thằng này, bây giờ mới chịu ra mở cửa là sao?

 

-Mẹ, xin lỗi, con ngủ quên.-Nó cười hì hì cúi xuống xách phụ đồ cho mẹ, đẩy cửa cho bà vào trong.

 

-Ây cha, nhiều giày dép quá, bạn bè con về đây có đông không?

 

-Có năm người, Bạch Hiền đã kể với mẹ?

 

-Phải phải, Tiểu Bạch có nói là nó cùng mấy người bạn đến du lịch ở tạm nhà con.

 

Tử Thao mang đồ xuống bếp, sau đó đi vệ sinh cá nhân, lúc trở ra thì chạy vào bếp phụ mẹ, thật là một đứa con ngoan mà.

 

Xán Liệt bị Bạch Hiền đạp mấy cái cho thức giấc, lơ mơ bước ra ngoài trước, đến gần bếp thì ngạc nhiên nhìn chăm chăm.

 

-Bạch Bạch, người kia là ai vậy? Chị gái của Tử Thao sao?-Xán Liệt ngớ mặt hỏi người yêu.

 

-Chị gái?-Bạch Hiền bị câu hỏi của Xán Liệt làm cho ngớ mặt theo, quay theo hướng bếp mà nhìn.-Phụt, hahaha chị gái? A Xán, đó là mẹ của Tử Thao.

 

-Hả? Mẹ?-Anh chàng trố mặt nhìn, Xán Liệt rõ ràng nhìn thấy một bà chị cột tóc đuôi gà nhuộm nâu, mặc đồ thể thao rất trẻ trung mà.

 

-Ây da, đúng rồi, là mẹ Tử Thao, rất bất ngờ phải không? Bác ấy lúc nào cũng trẻ măng như vậy, thực chất đã gần năm mươi rồi.-Bạch Hiền vỗ vỗ vai Xán Liệt thông cảm, anh không phải là người duy nhất bất ngờ mà.

 

Xán Liệt trân trối nhìn Bạch Hiền chạy vào trong bếp chào một tiếng “Bác Hoàng, bác đến rồi sao?”, đành thất thần đi theo vào chào hỏi.

 

-Bác gái, con là bạn Tử Thao tên Xán Liệt.

 

-Ô, là A Xán gì đấy phải không? Mẹ Tiểu Bạch đã nói rất nhiều về con, chà, Tiểu Bạch, chồng con rất đẹp trai nha.-Hoàng mẹ hào hứng, cười toe toét.

 

-Chưa phải chồng mà bác.-Bạch Hiền thích thú hùa theo, Xán Liệt chỉ biết gãi đầu ngượng ngùng, mẹ của Tử Thao thật dễ gần, sao con trai lại hắc ám vậy chứ ?

 

Ba người ở lại bếp phụ nấu nướng, Hoàng mẹ đi lên nhà lấy túi xách, sẵn tiện ghé qua phòng Tử Thao mang đồ vào trong. Vừa mở cửa, bà ngạc nhiên khi thấy một người thanh niên ngũ quan anh tuấn nắm ngủ trên giường con trai mình, rồi lại nhìn qua hai người một ghế sô pha một dưới nệm, liền thu sự ngạc nhiên trong ánh mắt mỉm cười bước ra ngoài.

 

-Tiểu Bạch, con mau vào trong đánh thức mấy bạn dậy đi, đồ ăn sắp xong rồi, bộ mấy đứa đêm qua thức khuya lắm hả ?-Hoàng mẹ giục, làm Bạch Hiền phải chạy vào trong phòng. Tử Thao nghe mẹ nói thì giật mình, mẹ đã vào phòng a ?

 

Bạch Hiền vào phòng, đá mông của Thế Huân một cái, đạp Lộc Hàm một cú, riêng Diệc Phàm thì chỉ cúi người nói.

 

-Diệc Phàm đại nhân, nhạc mẫu của đại nhân đến thăm kìa.

 

Mắt hắn tự nhiên mở to,ngồi bật dậy nhìn Bạch Hiền đang thích thú cười đẩy bọn Thế Huân Lộc Hàm ra ngoài. Hắn dụi mắt, nhạc mẫu đến thăm ??

 

.

.

Diệc Phàm sau lúc đánh răng rửa mặt xong đi thẳng xuống bếp, nơi ồn ào nhất lúc này. Hắn vừa bước vào đã bị người phụ nữ kia nhìn chăm chú, ha, hắn có gì dính trên mặt ? Đang phân vân thì nhận được một nụ cười niềm nở của Hoàng mẹ.

 

-Bạn Tử Thao, con mau ngồi vào bàn, đồ ăn xong rồi đây.

 

-A vâng.-Hắn lịch sự cúi chào, kéo ghế ngồi xuống cạnh Thế Huân.

 

Tử Thao cùng Bạch Hiền giúp Hoàng mẹ mang những dĩa thức ăn ra ngoài, rồi kéo ghế ngồi xuống. Tử Thao định ngồi cùng Bạch Hiền, nhưng bị ánh mắt hắn kéo lại ngồi chung, Hoàng mẹ thấy con trai trước giờ bám dính với Tiểu Bạch, nay lại rời ra ngồi cùng thanh niên đẹp trai kia thì bụng mừng húm, vui vẻ ngồi cạnh Bạch Hiền và Tử Thao.

 

-Mấy đứa ăn nhiều vào, bác nấu nhiều lắm.

 

-Bác yên tâm, bọn con sẽ ăn sạch bếp.-Xán Liệt mồm đầy thức ăn ngồm ngoàm lên tiếng.

 

-Ừ ừ, ăn sạch chén đĩa cũng được. À, cậu bé ngồi cạnh A Xán, con tên gì ?

 

-Con là Lộc Hàm, học trên Tử Thao ba khóa.

 

-Còn bên cạnh ?

 

-Con là Ngô Thế Huân, cùng tuổi với Tử Thao.

 

-Họ Ngô sao ? Có phải con của Ngô Gia Phong không ?

 

-A phải, bác biết cha con ?-Thế Huân cười.

 

-Biết chứ, lão già đó là bạn tốt của bác mà, cả mẹ con nữa, có gì gửi lời hỏi thăm của bác cho họ nhé.

 

-Vâng, con sẽ gửi lời.

 

-Tốt tốt, còn anh bạn bên cạnh, chắc hơn tuổi Tử Thao nhỉ ?

 

-Dạ vâng, hơn Tử Thao ba tuổi.-Hắn trầm ngâm trả lời.

 

-Vậy sao ? Bằng tuổi với Lộc Hàm rồi, con tên gì vậy ?

 

-Con là Ngô Diệc Phàm.

 

-Cũng họ Ngô, hai đứa có anh em họ hàng gì không vậy ?

 

-Bọn con là an hem ruột.-Thế Huân chen vào.

 

-Hèn gì, nhìn rất giống nhau, nhất là Diệc Phàm, rất giống mẹ.

 

Bữa ăn rôm rả trôi qua, Hoàng mẹ còn nấu thêm mấy món khác để lại, sau đó ra về, lúc ra ngoài cửa thì trời đổ mưa, Diệc Phàm nhanh tay cầm ô tiễn bà ra ngoài xe hơi đậu bên ngoài, trước lúc lên xe, bà chợt quay sang nhìn hắn.

 

-Chăm sóc Tử Thao hộ bác, nó là một đứa khá ngốc nghếch, nội tâm đơn giản, mong con chiếu cố nó. Bác rất vui nếu nó và con cùng một chỗ.-Bà cười dịu dàng, siết bàn tay hắn vỗ nhè nhẹ.

 

-Bác yên tâm, cháu sẽ chăm sóc cho em ấy.-Hắn mỉm cười, mẹ Tử Thao quả là một người tinh ý.

 

Bà tạm biệt hắn rồi vào trong xe, chiếc xe màu bạc khuất dần, hắn mới từ từ đi vào trong nhà. Tử Thao từ lúc nào đã đứng trước cửa đợi hắn, Diệc Phàm đi tới thấy nó, nụ cười trên môi dường như rộng hơn.

 

-Mẹ em đã nói gì với anh vậy?

 

-Không có gì, chỉ là nhờ anh chăm sóc đứa con ngốc nghếch của bà ấy.-Hằn vuốt mũi nó, cười vui vẻ đẩy cửa vào trong nhà. Tử Thao nghe xong liền chạy theo la lối :”Em không có ngốc nghếch mà”.

 

.

.

.

Đám Lộc Hàm ở Thanh Đảo được một tuần, tra tấn lỗ tai Tử Thao bắt nó phải trở lại thành phố B, rốt cuộc Tử Thao vì bảo vệ lỗ tai mình đành cuốn gói hành lý theo bọn họ trở về. Giờ hẳn còn ở tháng bảy, trời vẫn nóng nực, nó không muốn chết vì thành heo quay trong ký túc xá, nên về hẳn nhà gia đình ở thành phố B, Bạch Hiền về ở cùng Xán Liệt, Lộc Hàm bơ vơ được Tử Thao kéo về sống cùng, vì cha mẹ nó còn ở Thanh Đảo, đến tầm tháng chín mới về lại, Diệc Phàm tốt nghiệp xong, được cha mẹ mua cho một căn hộ cao cấp trong chung cư nên chuyển ra sống riêng, Thế Huân theo đó vòi vĩnh, Diệc Phàm đành lôi luôn thằng em mình về sống chung, dù sao cũng gần trường đại học.

 

Tử Thao trong thời gian nghỉ hè, được Bối Vi Vi lôi đến làm thực tập sinh ở công ty Tiêu Nại, Tiêu Nại vì trọng dụng tài năng lập trình của Tử Thao nên ném nó vào làm thực tập ở phòng của Hách My, A Sảng, K.O khiến Vi Vi trợn mắt tức tối, chẳng phải lúc trước cô cũng làm thực tập ở đây, chính là bị ném vào phòng test game làm miết hai năm liền, kể cả thời điểm hiện tại, thế mà thằng em mình mới ngày đầu tiên đã được đưa vào phòng của cao thủ rồi, thật bất công.

 

Lộc Hàm cũng trở lại công ty Tiêu Nại làm việc trong phòng mỹ thuật, lâu lâu chạy sang tán gẫu cùng Hách My và Tử Thao. Thế Huân đôi lần chạy qua trao đổi vấn đề game với Tiêu Nại, cũng bảo là Diệc Phàm đang làm việc cho tập đoàn của gia đình, là giám đốc sáng tạo, công việc bận bịu vô cùng. Tử Thao nghe xong cũng gật gù, việc này hắn đã từng nhắc đến lúc hai người gọi điện, nó toàn phải chạy sang nhà hắn mang thức ăn đến, nếu không có chết hắn cũng sẽ không nhớ là bản thân ăn uống gì chưa nữa.

 

Cuối tháng bảy, Diệc Phàm do công việc mò sang Nhất Chí Khoa Kỹ cùng Tiêu Nại bàn việc, lại bàn về vấn đề lập trình nên họp ở phòng kỹ thuật, chính là phòng của mấy vị cao thủ mà Tử Thao đang thực tập.

 

Hắn thản nhiên bước vào trước ánh mắt ngạc nhiên của nó, lại vô tư kéo ghế ngồi cạnh nó ở bàn họp làm nó muốn nói cũng không nói được. Tử Thao trước đó chỉ nghe nói là có nhân viên cấp cao bên Phong Đằng qua đây làm việc, ai ngờ lại thấy Diệc Phàm ung dung nhàn nhã bước vào khiến nó mém phun hết nước trong miệng.

 

-Đừng có ngạc nhiên như thế, mắt sắp rớt ra ngoài rồi.-Hắn nghiêng người nói thầm vào tai nó.

 

Tử Thao lập tức dịu ánh mắt, ngồi ngay ngắn lại, không quên liếc người bên cạnh một cái. Buổi họp diễn ra khoảng một tiếng, lúc kết thúc, Diệc Phàm lại quay sang thì thầm với nó: “Lát cùng ăn trưa nhé” – Tử Thao mỉm cười nhẹ nhàng gật đầu, còn thì thầm lại cái gì nữa làm hắn cũng nhếch miệng cười đến tận mang tai.

 

-Tử Thao, Diệc Phàm, hai người là có mối quan hệ gì?-Hách My nãy giờ ngồi đối diện, chăm chú quan sát, lúc cả hai người định đứng lên thì bổ nhào tới hỏi.

 

-Hả? Mối quan hệ gì là mối quan hệ gì?-Tử Thao giật mình.

 

-Lúc đầu vào thì thà thì thầm, lúc họp thì cứ cười với nhau, Diệc Phàm thậm chí còn rót nước cho em, mua cả nước trái cây cho em, trong khi bọn anh chẳng có khỉ gì, lúc này thì cũng thì thầm với anh, cười với nhau ngọt xớt, hỏi xem, là mối quan hệ gì??

 

Diệc Phàm tự dưng đứng lên, nắm tay Tử Thao kéo đứng lên cùng, thản nhiên ôm eo người ta đẩy ra ngoài cửa, sau đó quay đầu buông một câu: “Là mối quan hệ yêu đương”.

 

Hách My, K.O, A Sảng ngồi đó đều trợn mắt kiểu “không thể tin được” nhìn theo hai người vừa bước ra ngoài. Quan hệ yêu đương? Chết tiệt, tin động trời đánh thật mà!!

 

-Tôi đã bỏ lỡ việc gì sao?-Tiêu Nại từ bên ngoài đi vào thắc mắc nhìn ba người, a không, ba bức tượng trơ mắt nhìn nhau.

 

-Tiêu Đại nhân, mỹ nam của chúng ta bị em họ đại nhân bắt mất rồi.-A Sảng rên rỉ.

 

-Em họ tôi? Diệc Phàm ấy hả?

 

-Phải phải, là công khai mất rồi.-Hách My gật đầu, mặt méo xệt.

 

-Công khai cái gì chứ?

 

-Công khai yêu đương chứ còn gì nữa, con mẹ nó, mỹ nam xinh đẹp của tôi bị người ta dụ dỗ rồi, huhu, cảm giác mẹ già bị người ta bắt mất con bây giờ ta mới thấu hiểu.-Hách My kéo vạt áo lên chấm chấm nước mắt.

 

-Yêu đương?-Tiêu Nại kinh ngạc, em họ hắn ấy hả?

 

-Khang, ngươi làm ơn lôi người yêu tiểu mỹ nhân của ngươi ra chỗ khác đi.-A Sảng gật gù với Tiêu Nại, rồi quay sang liếc K.O ra hiệu lôi Hách My ra ngoài.

 

-Hách My, em làm ơn đừng có nháo loạn đi.

 

-Tiêu Nại, cậu phải xử lý việc này, con rồng chết tiệt kia thế nào cũng ăn hiếp mỹ nam của tớ thôi.

 

-My ca, con rồng nào ăn hiếp mỹ nam gì vậy?-Bối Vi Vi mở cửa bước vào, ngây ngô đặt câu hỏi.

 

End chương 21.

 

Advertisements

2 thoughts on “HHLTYA (Chương 21)

  1. Pingback: Hảo hảo, là ta yêu ảo đấy!!! [Longfic | KrisTao] | ☼ DuongDuong's Ocean ☼

  2. Pingback: Hảo hảo, là ta yêu ảo đấy!!! [Kristao|Long] (Hoàn) | ☼ Ocean ☼

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s