HHLTYA (Chương 18)


Chương này tớ edit vội :v Vừa trốn được ra ngoài net cơ mà chắc không lâu ~.~ Không đảm bảo là đúng hết bởi vì làm gấp mà :3

Cơ mà vâng, sắp tới tớ sẽ có chiến dịch dành cho mọi người ahhhh :3 Được gọi là “Chiến dịch giữa năm”, hìhì ^_^ Khá là đáng mong chờ đó nhaaaaa :3

_______________________________________________

kristao-ava

Chương 18: Cố ý theo đuổi.

 

Mối quan hệ của Diệc Phàm cùng Tử Thao ngày ngày thăng cấp, thân thiết vô cùng. Hai người họ là chính thức lúc đầu học kì hai, đến nay đã hơn bốn tháng, đi đâu cũng đi cùng học, giờ tự học cũng học cùng nhau, cái gì có thể làm cùng nhau nhất quyết làm cùng nhau. Cuối tháng tư, mùa thi của đại học đến, cả bọn Lộc Hàm túc trực ở thư viện trường, khổ nổi, bọn họ toàn muốn học ban đêm, ban ngày làm việc khác nữa.

Cách kỳ thi hai tuần, nhà trường cho sinh viên nghỉ học ôn thi, người thì ở lại ký túc ôn bài, người nào nhà gần thì về nhà ôn bài. Lộc Hàm rầu rĩ muốn về nhà, không muốn học ở ký túc, bởi vì ký túc không có máy lạnh, lại đang mùa hè, nóng chết đi được. Khổ nỗi nhà Lộc Hàm ở tận Bắc Kinh, không thể về được, Bạch Hiền cùng Tử Thao ở Thanh Đảo,nhà Tử Thao ở thành phố B nhưng có bà chị nổi tiếng như Mỹ Anh rất cần riêng tư càng không thể về được, Nghệ Hưng ở Hồ Nam nhưng có người thân ở thành phố B, nên đã chạy đến nhà người thân tá túc rồi. Chỉ có Diệc Phàm, Thế Huân cùng Xán Liệt là sống ở thành phố B.

 

-Này này này, cả đám đến ở nhà Xán Liệt đi.-Bạch Hiền sảng khoái đi cạnh Xán Liệt vào thư viện tiến tới góc khuất bên trong, chỗ đám Ngô Phàm đang lăn lê bò lết đọc sách làm bài.

 

-Xán Liệt, ngươi mời bọn ta đến nhà ngươi a?-Lộc Hàm đang nằm ườn trên ghế dài, một tay đọc sách, một tay cầm cái quạt pin mini quơ quơ trước mặt, nghe Bạch Hiền nói liền nhỏm dậy, mắt sáng rực.

 

-Thật nha, em hỏi ý cha mẹ rồi, đều đã đồng ý, ngay bây giờ có thể chuyển tới, cha mẹ đều đi công tác, đến cuối tháng mới trở về.-Xán Liệt cười toe toét.

 

-A Xán, có bao giờ ca nói yêu em chưa?-Lộc Hàm mừng rúm nhảy cẩn lên.

 

-What?/Cái gì?-Thế Huân cùng Bạch Hiền đồng loạt lên tiếng.

 

-A a là yêu cái máy lạnh nhà nó ấy.-Lộc Hàm gãi gãi đầu cười xuề xòa.

 

-Anh nên nói rõ ràng, nếu không em sẽ bị đánh oan giân lẫy đấy.-Xán Liệt ái ngại nhìn Bạch Hiền đang trề môi với Lộc Hàm.

 

-Ai dám đánh dám giận anh.-Bạch Bạch nhịp nhịp chân, không thèm chú ý đến Xán Liệt.

 

-Bạch Bạch, em cứ đánh anh giận anh thoải mái đi a, đừng có bơ anh.-Xán Liệt tội nghiệp kéo kéo áo Bạch Hiền năn nỉ.

 

Tử Thao cùng Thế Huân đều khinh bỉ nhìn cặp đôi kia, Lộc Hàm chán chường chạy ra chen giữa Tử Thao và Thế Huân, vô tư giật lấy mấy bịch khoai tây sấy Diệc Phàm mua cho Tử Thao mà nhét vào mồm.

 

-Lộc Hàm ca, bánh của em.-Tử Thao trợn mắt, nhìn bánh bị cướp giật trắng trợn.

 

-Ài, Diệc Phàm giàu thế, em cũng giàu, chẳng lẽ chỉ vì một bịch bánh cũng tiếc với anh sao?-Lộc Hàm nói xong ôm luôn bịch bánh ăn.

 

-Giàu có gì chứ…-Nó không phục, cau có nhăn mũi.

 

-Lát anh mua cái khác, sang nhà Xán Liệt ăn.-Diệc Phàm vuốt cái mũi đang nhăn lại của nó, đồng thời cầm quyển sách gõ lên đầu của Lộc Hàm khiến anh chàng la oai oái.

 

-Ngô đại thần, cậu vì tình hiếp đáp bạn bè.-Lộc ca ôm đầu chu chóe.

 

-YA!! CÓ AI ĐỨNG LÊN DỌN ĐỒ SANG NHÀ TÔI KHÔNG VẬY?-Xán Liệt bức bối hét lên, liền nhận ra mình đang ở thư viên thì ngậm miệng lại, rồi lại nhận thấy nguyên cái thư viện dòm mình đắm đuối.

 

.

.

.

 

Ba chiếc xe hơi nổi bật nối đuôi nhau đi đến nhà Xán Liệt, chiếc Audi đen của Diêc Phàm ghé sang siêu thị, mua đồ ăn tiếp trợ cho cả bọn.

 

-Phàm ca, tối nay ăn món gì?-Tử Thao đi lại dòm ngó xung quanh ở hàng rau củ.

 

-Chắc ăn món nấu sẵn…để xem..-Hắn vịn tay lên xe đẩy hàng, xoa xoa cằm suy nghĩ.

 

-No, không được, ăn lẩu đi, em cùng Bạch Hiền sẽ nấu.-Nó ôm một đống rau củ bỏ vào xe đẩy, rồi chạy qua hàng thịt hàng hải sản ôm thêm một đống đồ sang nữa khiến hắn ngạc nhiên.

 

-Em nấu được?-Hắn đăm chiêu nhìn nó khi Tử Thao lúi cúi xếp mấy món đồ trong xe đẩy.

 

-Được nha, mẹ em vốn là đầu bếp, học được cũng không ít.-Tử Thao lườm hắn, dám coi thường nó a?

 

-Chậc, đáng mong đợi bữa tối nay.-Hắn cười vui vẻ, kéo xe đẩy theo nó lựa đồ.

 

Cuối cùng, Diệc Phàm trợn con mắt nhìn đống thức ăn chất đầy xe đẩy đã được cả hai thanh toán. Tử Thao đã bảo rằng, đi xe hơi, cứ đem hết bỏ vào cốp, không phải lo ngại, hắn cũng đành im, bưng mấy thùng giấy đựng đồ lần lượt cho vào cốp xe rồi rồ máy chạy đến chỗ Xán Liệt.

 

.

.

-Woa woa woaaaaa, Tử Thao, lần này bọn mình chắc chắn không chết đói rồi.-Bạch Hiền đứng ngoài cửa nhìn bọn Thế Huân, Xán Liệt, chạy ra bưng bê đồ ăn vào trong.

 

-Là sao? Đồ ăn này toàn đồ chưa chế biến, chưa chắc chúng ta sống được a….-Lộc Hàm đứng bên cạnh chun mũi.

 

-Ô, anh chưa biết tay nghề của em và tay nghề của Tử Thao sao?

 

-Tay nghề của em và Tử Thao?-Lộc Hàm nghiêng đầu tò mò…

.

.

 

-Bạch Hiền, đây là tay nghề em nói a?-Lộc Hàm khinh bỉ nhìn Bạch Hiền ngồi chơi điện tử ở bàn ăn trong khi Xán Liệt làm thức ăn cùng Tử Thao.

 

-Xán Liệt là của em, tay nghề của Xán Liệt cũng là tay nghề của em a.-Bạch Hiền nhe răng.

 

Lộc Hàm bó tay.

 

Thế Huân cùng Diệc Phàm trơ mắt nhìn Tử Thao và Xán Liệt chuẩn bị bữa tối, thành thạo nhanh chóng, gọn gàng, một nồi lẩu hải sản thơm ngon được đặt trên bàn ăn.

 

-Chà, Tử Thao, giỏi thật nha.-Thế Huân tấm tắc, nuốt đồ ăn vào miệng.

 

-Cả Xán Liệt nữa, không ngờ cũng giỏi bếp núc.-Lộc Hàm gật gù theo, ăn sang chén thứ ba.

 

-Hahaha, mọi người ăn nhiều vào, ăn nhiều vào.-Xán Liệt được khen, miệng nhếch lên tận mang tai.

 

-Phàm ca, tạm chứ?-Tử Thao ngó sang Diệc Phàm.

 

-Rất ngon, rất đáng để khen a.-Hắn nhét vào miệng nó một con tôm đã bóc vỏ.

 

-…-Tử Thao ngồm ngoàm nhai con tôm, vui vẻ nhìn hắn.

 

Bữa tối kết thúc, Thế Huân và Lộc Hàm dọn dẹp rửa bát, Xán Liệt mang chăn gối xuống sảnh lớn, cả đám đêm nay ngủ cùng nhau dưới nhà, sẽ vui hơn.

 

Tử Thao bưng laptop cùng một chồng sách cao ra phòng khách, lúc này đã được trải nệm, có đủ gối chăn mà ngồi phịch xuống. Diệc Phàm tắm xong cũng một chồng sách đi tới ngồi gần nó. Cả hai chỉ cười với nhau rồi quay ra học bài, Bạch Hiền và Xán Liệt thì ở trên thư phòng lựa sách, Thế Huân với Lộc Hàm lò mò mang tập vở đến chỗ Diệc Phàm đặt xuống học hành chăm chỉ. Chốc sau Xán Bạch cũng mò xuống với mấy cuốn sách, bu lại cùng làm bài.

 

-Diệc Phàm, cho ta mượn cuốn sách D.-Lộc Hàm cắn bút, khều khều Diệc Phàm.

 

-Này.-Hắn ném qua cuốn sách có bìa đỏ.

 

Thế đấy, không gian yên ắng như vậy, lâu lâu có tiếng người này mượn sách người kia, dù có tận bốn người học công nghệ thông tin nhưng chuyên môn đều khác nhau, không bàn tán gì nhiều, duy Tử Thao cùng chuyên ngành với Diệc Phàm, hắn đôi khi chỉ dẫn cho nó vài sai sót khi viết luận văn.

 

Gần hai tuần, cả đám sáng thức dậy thì cùng chạy đua vòng vòng ở công viên gần nhà Xán Liệt, sau đó về nấu mì gói ăn sáng, không thì ăn bánh mì, ăn xong thì học bài, tới trưa thì Xán Liệt và Tử Thao lại nấu cơm trưa, hò hét lũ mọt sách đi ăn cơm. Ăn rồi học tới chiều, lại ăn, rồi lại học đến tối, Xán Liệt sẽ chạy đi mua thức ăn đêm về. Toàn ăn với học, Lộc Hàm còn nói rằng, nhà Xán Liệt chính là thiên đường mà.

 

.

.

.

Kỳ thi bắt đầu, Tử Thao vác bộ dạng gấu trúc lên phòng thi, làm bài xong lại mò về ký túc ngủ một giấc, sau đó lại đi thi, Bạch Hiền thi ca khác Tử Thao, về phòng đã thấy nó nằm ngủ lăn queo, tự động thấy buồn ngủ, liền tắm rửa đi ngủ theo.

 

Mấy ngày thi trôi qua, sinh viên trường A sảng khoái reo hò, lên kế hoạch cho kỳ nghỉ hè, riêng sinh viên năm tư tụ họp lại ôn lại kỷ niệm, những ngày tháng cuối cùng ở lại trường sao cảm giác thật ngắn.

 

-AAAAAAA tiệc đi tiệc đi, sắp rời ký túc rồi, đứa nào tổ chức tiệc đi.-Lộc Hàm dặt dẹo la lên.

 

-Tổ chức ở phòng ai đây?-Nghệ Hưng lườm Lộc Hàm.

 

-Phòng hai đứa mình nè, rộng rãi đâu có nhiều đồ, tổ chức tiệc đi, sắp xa trường rồi a.-Lộc Hàm quặp cổ Nghệ Hưng.

 

-Tới luôn, mời đi, đi mời đi.

 

Thế là Lộc Hàm đi tập hợp mấy sinh viên năm cuối thân quen lại quậy phá một đêm. Diệc Phàm không chịu đến, tối đó ở cùng Tử Thao đi mua sắm. Hậu quả bị Lộc Hàm rủa sả một ngày, bắt hắn bao một chầu khác ở nhà hàng, Diệc Phàm sợ điếc tai, đành dắt lũ sinh viên năm cuối đi ăn một bữa linh đình trước ngày diễn ra lễ tốt nghiệp. Hậu quả lần này thì… Ngô Phàm đại thần bị chuốc bia chuốc rượu say mèm, Lộc Hàm cũng bí tỉ, còn Nghệ Hưng còn đủ tỉnh táo gọi điện cho Thế Huân đến dọn tàn cuộc. Mặt cậu ta nghệch ra khi thấy Lộc Hàm vật vờ cười cười, giơ cả hai chai bia lên chào cậu, còn hỏi muốn uống không? Thật mất mặt mà, lôi được Lộc Hàm ra xe, ném luôn Nghệ Hưng cùng cậu bạn nào đó của Nghệ Hưng lên xe theo, Thế Huân chậc lưỡi, còn đại ca nó ngồi đâu bây giờ, chẳng lẽ nhét vào thùng xe? Mà chân đại ca nó dài lắm, nhét không vừa đâu, đành móc điện thoại ra lôi Tử Thao đến.

 

Tử Thao đang ngủ, mười một giờ khuya rồi còn gì, tự dưng nhận được cuộc gọi của Thế Huân, la hét trong loa rằng phu quân nhà ai thì đi vác về. Tử Thao đành lết cái thân xuống gara lấy mô tô đến chỗ nhà hàng Thế Huân báo. Nó mới tới trước cổng, đã thấy Thế Huân khó khăn nhét đầu Nghệ Hưng vào trong xe, ra hiệu chỉ vào bên trong, Tử Thao chạy vào trong, ách, Ngô Diệc Phàm úp mặt lên bàn, bộ dạng đại thần sáng chói ngời ngời bị sụp đổ hoàn toàn a?

 

-Phàm, Ngô Diệc Phàm, anh mau tỉnh dậy coi.-Nó bước tới lay lay người hắn, thậm chí còn vỗ bép bép vào mặt hắn.

 

-…

 

-Mau tỉnh lại, em không thể cõng anh ra khỏi đây đâu.-Nó tiếp tục đánh vào người hắn.

 

Diệc Phàm chẹp miệng một cái, túm lấy tay người đang đánh hắn té nhào vào người mình. Tử Thao bị kéo, mất đà lao xuống, tuy nhiên tay nó vịn lên thành bàn, người khụy xuống, Diệc Phàm vô thức gục mặt vào vai nó. Tử Thao cười như mếu, chết tiệt, là phải cõng hắn thật sao? Không đâu!!!

 

Tử Thao dùng sức kéo Diệc Phàm đứng lên, tay đeo ba lô hắn lên lưng, khó khăn dìu hắn ra bên ngoài. Thấy Thế Huân vẫn còn đứng đợi, ngoắc tay nhờ cậu ta đỡ Diệc Phàm lên xe máy, rồi rồ máy chạy đi.

 

Diệc Phàm đầu dựa vào vai nó, dật dựa, tay tự động ôm siết eo người ta. Tử Thao bị ôm mà cũng chẳng biết, cứ cắm đầu chạy về trường, Ngô Diệc Phàm, bộ anh không biết ngày mai là lễ tốt nghiệp sao????

 

.

.

 

-Phác Xán Liệt sư hyunh, mau mở cửa!!-Nó gõ cửa phòng số tám một cách thô bạo.

 

-Ây da Tử Thao, đừng có gõ mạnh như vậy, bể cửa, anh không có thay được đâu.-Xán Liệt lờ mờ vò mái tóc rối đi ra, bộ dạng ngái ngủ, mới sáu giờ sáng đã bị gọi cửa, tiểu tử xinh đẹp kia thật quá đáng.

 

-Diệc Phàm đã dậy chưa?-Nó bước vào trong ngó nghiêng.

 

-Chưa, vẫn ngủ như chết.

 

Xán Liệt chỉ vào chiếc giường trong góc phải, Ngô Phàm thân chùm chăn kín đầu, Tử Thao nhăn mặt, đi tới giật cái mền màu xanh ra, tự mình lay lay người kia, vẫn không có động tĩnh, Tử Thao bức rức hét lên : ‘’NGÔ DIỆC PHÀM, ANH CÓ CHỊU DẬY KHÔNG HẢ?’’

 

Diệc Phàm dù có ngủ say cỡ nào cũng phải thức dậy, dáo dác nhìn xung quanh, rồi kinh ngạc nhìn Tử Thao nhăn mũi nhìn mình, kế bên còn có Xán Liệt khinh bỉ chép miệng.

 

-Sao em ở đây?

 

-Phàm ca, anh còn mười lăm phút chuẩn bị nếu không muốn trễ buổi lễ tốt nghiệp.-Tử Thao nhìn vào đồng hồ đeo tay, dửng dưng trả lời.

 

-Lễ tốt nghiệp? –Hắn gãi đầu khó hiểu- A? Lễ tốt nghiệp? Chết tiệt lễ tốt nghiệp.-Hắn nhảy khỏi giường, chạy một mạch vào nhà tắm.

 

Tử Thao bó tay nhìn người yêu đuển đoản của mình, Xán Liệt về giường nằm dài ở đấy.

 

Ngô Phàm nhìn bộ dạng thê thảm của mình trong gương, tóc tai bù xù, mắt có quần thâm, sắc mặt nhợt nhạt, Lộc Hàm, là do nhà ngươi chuốc rượu ta hết. Hắn nhanh chóng tắm rửa, mặc áo sơ mi trắng cùng quần âu đen, mái tóc vàng lù xù đành cột hết lên, vuốt ít gel phần mái, đẩy cửa wc ra ngoài, chậc, hình tượng đại thần khôi phục một phần nào.

 

-Em có đi cùng chứ Thao?-Hắn xắn tay áo, bỏ điện thoại vào túi quay qua hỏi.

 

-Nếu không đi cùng thì chạy sang đây làm gì?-Nó kéo tay hắn ra ngoài.

 

Cả hai đi bộ đến sảnh chính của khoa công nghệ thông tin, Diệc Phàm bị đẩy vào trong để mặc áo cử nhân, Tử Thao đi cùng Thế Huân vào trong chọn chỗ ngồi theo dõi. Sau những bài diễn văn, một vị giáo sư đọc danh sách sinh viên tốt nghiệp, từng người từng người bước lên, Diệc Phàm đứng đó dưới ánh đèn thật sự tỏa sáng, áo cử nhân dài màu đỏ, tay cầm bằng tốt nghiệp, đứng bên cạnh có Lộc Hàm cười toe toét như con nít. Hôm nay, vừa vui vừa buồn mà.

 

Diệc Phàm cùng Lộc Hàm ra ngoài tìm Tử Thao và Thế Huân, Nghệ Hưng cũng chạy tới, Xán Liệt, Bạch Hiền cũng ỳ ạch đi tới chúc mừng.

 

-Diệc Phàm sư hyunh, năm sau hết được ở cùng hyunh rồi.-Xán Liệt vờ đau khổ, cầm vạt áo lên chấm chấm ở mắt.

 

-Chú độc chiếm cả phòng còn gì.-Hắn cười.

 

-Hàm Hàm, năm sau hết được học cùng anh rồi.-Thế Huân dẫu môi, bất đắc dĩ nhìn Lộc Hàm.

 

-Ầy, anh sẽ lại về thăm trường mà, gặp nhau bên ngoài vẫn được mà.-Lộc Hàm níu tay Thế Huân, bẹo má cậu ta an ủi.

 

Diệc Phàm chợt nhìn Tử Thao, vốn cũng đang nhìn hắn, một năm trôi qua nhanh thật, từ khi nào mới nhìn thấy đứa nhóc xinh đẹp nổi bật này bước vào trường, nay lại được người ta tiễn ra khỏi trường, thật không biết nên vui hay nên buồn.

 

Tối hôm đó, Diệc Phàm cùng Tử Thao đi bộ trong khuôn viên trường, chính là do hắn gọi điện bảo muốn đi ngắm trường lần cuối trước khi bị đá ra khỏi cổng, Tử Thao thuận theo, nên hiện tại có hai kẻ dắt tay nhau đi dưới sân trường.

 

-Tử Thao, lần đầu thấy anh em nghĩ thế nào?-Hắn chợt hỏi.

 

-Huh? Lần đầu? Hình như ở sân bóng rổ, anh rất oách, nhìn hơi đáng sợ.-Nó gãi mũi, vô tư trả lời.

 

-Đó không phải lần đầu mà.-Hắn cười, một tay khoác vai nó, kéo Tử Thao lại gần mình.

 

-A? Không phải lần đầu? Vậy em đã gặp anh trước đó?

 

-Là lúc em tránh chiếc xe máy, anh đã kéo em đứng lên.-Hắn cốc vào đầu nó.

 

-Ouch, đau.. Oh, ra vậy, em không thấy rõ mặt, nên không chú ý.-Tử Thao ôm đầu lè lưỡi.-Vậy lần đầu gặp em có nghĩ thế nào?

 

-Một đứa nhóc mê game ở công ty Nhất Chí Khoa Kỹ của Tiêu ca.-Hắn phì cười trả lời.

 

-Ở chỗ công ty Tiêu ca?-Nó ngạc nhiên.

 

-Lúc đó em đang chơi Mộng 2 trên laptop, khoảng mùa hè năm ngoái.

 

-A? Từ lâu vậy sao? Vậy việc em là Đào Thao Tử không khiến anh ngạc nhiên vì..

 

-Là anh biết trước hết rồi, đến hôm nay mới giải thích, thật có lỗi quá.

 

-Ngô Diệc Phàm, là anh cố tình…

 

-Cố tình? Tất nhiên, đeo đuổi em là chủ ý của anh mà.-Hắn vờ ngây thơ nhìn nó.

 

-…..-Tử Thao mặt nóng lên, thật muốn đấm cho tên này một cái, mà thật không nỡ mà. Huhu rốt cuộc là nó bị lừa, bị lọt lưới rồi.

 

End chương 18.

 

Advertisements

2 thoughts on “HHLTYA (Chương 18)

  1. Pingback: Hảo hảo, là ta yêu ảo đấy!!! [Longfic | KrisTao, ChanBaek] | ʚɞ DuongDuong's Ocean ʚɞ

  2. Pingback: Hảo hảo, là ta yêu ảo đấy!!! [Kristao|Long] (Hoàn) | ☼ Ocean ☼

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s