HHLTYA (Chương 4)


Chương 4: Hắc Long Bang.

Với tâm trạng không tốt vì cái chân bị thương, Tử Thao cau có mở cửa kí túc xá, Biện Bạch Hiền thấy bạn tâm tình không ổn, chạy lại hỏi han, rồi suýt té ngửa khi nhìn thấy vết rách dài ở chân Tử Thao.

-Ai da..tên nhóc này, làm thế nào lại bị thành ra thê thảm vậy?-Bạch Hiền vừa trách móc vừa bôi thuốc, băng bó cho Tử Thao.

-Cậu làm như tớ muốn? Là do cái thằng điên nào nó chạy xe mô tô trong trường quẹt ngã đấy.-Tử Thao chán nản vò rối mái tóc đen, nằm phịch xuống giường.

-Ha? Mô tô? Hồi chiều có trông thấy một kẻ lái vòng vòng trong trường, đúng là một kẻ điên mà.Cậu nhuộm đen?-Bạch Hiền xong công việc “y tá”, quay sang mò nghịch quả đầu đen thui còn mùi thuốc nhuộm.

-Ừ, bị cằn nhằn dữ quá. Với lại để màu này trông hiền hơn màu kia.

-Hiền?-Bạch Hiền trố mắt nhìn Tử Thao kinh ngạc- Bộ từ lúc cậu nhuộm đến giờ, chưa ai nói cậu là nhìn cậu rất hắc ám hả?

Bộp

Với câu nói oang oang của mình, Bạch Hiền nhận ngay một cái gối vào mặt.

-Ya, ta vốn dĩ nói sự thật chứ bộ.-cậu chàng bị ăn gối, tức tối hét vào mặt Tử Thao rồi chạy ra khỏi phòng, không kèm theo cái lè lưỡi cũng khuôn mặt làm xấu.

Trề nhẹ môi, Tử Thao nhảy xuống giường, ôm lấy cái laptop trên bàn học. Tab game còn y nguyên, nhân vật game của nó vẫn đang chém giết quái, còn cái tên đại thần Phàm Nhất Long kia chắc đã xong công việc, biến mất khỏi chỗ Đào Thao Tử đứng rồi. Chợt nó nhìn thấy trong đống tin nhắn, có một tin vừa được gửi đến.

<Phàm Nhất Long: Khi nào gặp, ta sẽ trả công cho ngươi – chắc ngươi đi đâu đó nãy giờ, gọi hoài không lên tiếng>-Đã gửi cách đây 5 phút.

-Cái tên này thật quái đản…-Tử Thao khó hiểu.

<Thế giới>: Phán Đại Nhân vừa rời khỏi bang Sở Toàn, giang hồ tự do phiêu bạt.

Một tin nhắn hệ thống vừa xuất hiện trên kênh thế giới một lần nữa náo loạn Mộng 2. Ái chà, Phán Đại Nhân, chẳng phải cao thủ đứng thứ hai của bản xếp hạng sao? Còn bang Sở Toàn kia chẳng phải vừa thêm vài người trong gia tộc Yến sao? Và lại còn có Yến Nhã Khuyến – osin vừa bị đuổi việc của Phàm Nhất Long? Haha, có chuyện vui.

Tống Ô: Đại Nhân aaaaaa, sao người lại bỏ bang vậy? Cho tiểu nhân biết nguyên do được không?

Tiền đầy túi: Tống Ô à, ngươi không thấy chị em họ Yến kéo vào Sở Toàn sao?

Tống Ô: Nhưng có liên quan đến Phán Đại Nhân đâu?

Linh Tinh Hoàng: Ngu ngốc, ngươi chưa nghe đến việc Đại thần và đại nhân là bằng hữu sao?

Tống Ô: Really? O_O …

Thiên Lý Nhân: Tin đồn đó có thật hả? Ta tưởng chỉ là đùa.

Tinh Linh Hoàng : nghe nói là hảo bằng hữu, nên tránh nhà Yến là chuyện thường thôi.

Thiên Lý Nhân : Ô, haha, phải phải, tránh bị la liếm.

Tộc Tiểu Văn : La liếm =)) sư huynh, ta rất thích cách nói của ngươi.

Tống Ô : Nếu vì Yến gia thì nếu bang đuổi Yến gia đi liệu đại nhân có quay về không ?

Yến Lưu : Mắc mớ gì phải đuổi bọn ta đi, bọn ta đường đường nhờ năng lực để vào được Sở Toàn, muốn giúp ích cho bang, sao phải đuổi bọn ta. Là hắn tự bỏ đi mà.

Tống Ô :Năng lực của tất cả bọn ngươi hùn vào cũng không bằng một mình đại nhân đâu hu hu – đại nhân ơi người về lại với Sở Toàn đi hu hu..

Tử Thao cười nhăn nhở, Yến gia lần này quả thực là rất mất mặt.

Yến Nhã Khuyến : Ngươi có giỏi thì ra PK với chúng ta, bọn ta đâu phải đồ bỏ đi, sao dám so sánh không thực tế như vậy.

Yến Trảm : Phải phải, nói cho các ngươi biết, một mình Phán Đại Nhân không địch nổi chúng ta đâu.

Tộc Tiểu Văn : Nếu Đại nhân đơn phương độc mã khiêu chiến các ngươi thì quả là nam nhi đại trượng phu, vô cùng anh dũng hảo hán nha. =)) kkkk

Lý Thiên Nhân : Đúng a, còn các ngươi mà xúm lại đánh hội đồng Đại nhân thì nhục nhã vô cùng nha. ^o^~

Cãi qua cãi lại, ùm xèo trên, Tử Thao lúc đầu hứng thú còn ngồi ngó, về sau toàn thấy cãi vả đâm chán, chạy đến Loạn Nhai Đầm treo máy đánh quái, rồi cầm cuốn bài tập anh văn lên làm tiếp tục. Một lát sau.

<Thế giới>: Hiệp khách Phán Đại Nhân giang hồ phong lưu uẩn khuất, nay gia nhập bang phái Hắc Long, quyết tâm công hiến tài sức.

Trận cãi nhau khi nãy còn chưa nguôi, cái tin này vừa xuất hiện liền lập tức nổ ra tranh cãi.

Hảo Khiếm : Ô ô ô …tèn tén ten

Tống Ô : Hảo Khiếm ? Ngươi gọi ta hả ?

Hảo Khiếm : Ngươi bị điên à >.<

Lão Không Quần : Hắc Long là bang nào vậy ? Chưa từng nghe đến.

Yến Trảm : Chắc là một cái bang phải nhảm nhí vô danh nằm chót bảng xếp hạng ấy mà.

Lục Sư Tỷ : Điêu, nếu nhảm nhí sao Đại nhân lại gia nhập.

Yến Lộc : Trảm hyunh, đừng có nói lung tung. -_-

Yến Trảm : Nếu không nhảm nhí, thì sao không có trong bảng xếp hạng top hai mươi ? Đại nhân các ngươi mất giá quá.

.

.

.

Tranh cãi

Tranh cãi

.

.

Tống Ô : Ơ hay, bang này vừa được lập ra cách đây mười lăm phút.

Tinh Linh Hoàng : Bang mới a ? Đại nhân lập bang mới?

Xuyến Xuyến: Đại nhân tự lập bang hả?

Lục Sư Tỷ: Rất thú vị nha, mau điều tra xem ai là Bang chủ.

Phán Đại Nhân: Phàm Nhất Long là bang chủ!

Tử Thao đi vệ sinh ra, nhìn thấy đống hội thoại trên màn hình mà trợn tròn con mắt. Gì? Tên đó làm bang chủ hả?

Kênh thế giới lại xôn xao, thậm chí trong diễn đàn game, còn có cả bài viết <Đệ Nhất cao thủ Phàm Nhất Long đã lập bang phải riêng.> hay <Hắc Long bang, ai sẽ là người tiếp theo được chiêu mộ?> và có cả cái bầu chọn bình chọn ai sẽ được mời vào. Khắp nơi bàn luận sôi nổi, mong muốn được vào bang. Xem ra, vị đại thần này rất là “hot”. Cơ mà, dù hắn có hot hay cold gì Tử Thao cũng không có đam mê mấy cái bang phải cho lắm, vì trước đây từng gây gỗ với cái bang cũ một trận nên không thích nữa, bang phải gì cùi bắp, toàn lạm dụng năng lực không.

<Ding>

Phàm Nhất Long: Đào Thao Tử, tối nay sáu giờ nếu ngươi có onl thì đến Thanh Vịnh, ta trả công cho ngươi.

Tử Thao lại them một lần mém té ghế vì cái tin nhắn vừa được gửi đến trong hộp thư riêng của mình.

Đào Thao Tử: sáu giờ? Ta phải đi công chuyện, chắc chưa onl được, tám giờ mới onl.

Phàm Nhất Long: Cũng được, nhớ onl.

Đào Thao Tử: Ờ ờ.

Tử Thao đăng xuất khỏi hệ thống game. Nhìn lên đồng hồ, ây da, gần năm giờ rồi, phải đi tắm rửa để chút đi nữa. Nó nhấc mông tiến về nhà vệ sinh. Năm giờ ba mươi, Tử Thao với một bộ đồ thể thao đơn giản, có áo khoác mũ trùm đầu, nhanh nhẹn bước ra khỏi kí túc xá. Vết thương ở chân cũng hết đau, chỉ cần dán hai cái băng keo cá nhân để che vết rách.

-Thao, cậu đi đâu vậy?-Bạch Hiền từ xa đi lại, tay cầm ổ bánh mì gặm gặm.

-Đến nhà thi đấu.-Đưa tay chào bạn mình, Tử Thao bước tiếp.

-Ê, chân cậu …

-Không sao, hết đau rồi.

Bạch Hiền chán nản nhìn cái kẻ ương bướng kia, chân rõ là bị đau còn ham hố đến cái chốn đó làm gì không biết. Ờ mà nhà thi đấu, chẳng phải tên đó cũng đang ở đấy?

.

.

.

Nhà thi đấu thể thao trường đại học A.

-A Tử Thao, chào em, cuối cùng cũng gọi được em đến.-Một anh chàng cao khều, hai lỗ tai vểnh, mặt mũi đẹp trai ngời ngời chạy từ xa lại khi Tử Thao chỉ vừa mới bước đến cổng.

-À vâng, anh là…?

-Xán Liệt, Phác Xán Liệt, sinh viên năm ba, anh là đội trưởng ở đây.-người này niềm nở.

-Chào Xán Liệt sư hyunh, em là Hoàng Tử Thao, sinh viên năm nhất.- nó cúi chào, ờm, khá lãnh đạm.

-Biết mà biết mà, em không cần phải giới thiệu dài dòng, mau vào đây anh sẽ giới thiệu em với mọi người.

Xán Liệt hào hứng lôi Tử Thao vào bên trong, nơi có một đám người loi nhoi lúc nhúc bàn tán.

-Cả đội, đây là thành viên mới của đội, Hoàng Tử Thao, là sinh viên năm nhất của khoa IT chúng ta.

-Chào mọi người.-Vẫn là cái cúi chào miễn cưỡng cho xong của Tử Thao.

-Wow, mỹ nhân nha.-Một tên cao khều khác lên tiếng.

-Tử Thao em mới nhuộm lại tóc hả? Lần trước thấy tóc đỏ nha.

-Rất cao a, dáng cũng chuẩn nữa, siêu phẩm rồi nha.

-Xán Liệt ngươi làm cách nào lại lôi kéo được tên nhóc này tham gia cùng chúng ta vậy?

Hàng loạt câu hỏi được đặt ra,Tử Thao cũng ậm ừ trả lời, rồi ngồi yên trên khan đài xem mọi người tập luyện, tại sao nó không tập? Xán Liệt bảo rằng nó là người mới, buổi đầu nên ngồi quan sát trước, với lại thấy chân nó bị thương, hắn ta bảo nó buổi sau hãy tập. Nó vẫn ngồi một chỗ theo dõi trận đấu của mấy vị sư hyunh kia. Đột nhiên có một ai đó ngồi xuống cạnh nó. Tò mò xoay qua nhìn, nó bắt gặp người đó cũng quay qua nhìn nó. A, người này siêu cấp đẹp trai luôn, đẹp tới choáng cả váng. Mái tóc vàng của người này cũng vô cùng nổi bật nha, nổi còn hơn cái đầu đỏ cũ của nó nữa.

-Chào, thành viên mới?-Người tóc vàng nhẹ nhàng hỏi, thanh âm trầm trầm bắt tai.

-Phải, Hoàng Tử Thao, học năm nhất.-Nó cúi chào cho phải phép.

-Ngô Diệc Phàm, năm tư, cứ gọi là Phàm ca.-Ngô Diệc Phàm thoáng cười.

-Vâng, Phàm ca.

Tử Thao nhìn người này có chút quen thuộc, tông giọng này, mái tóc vàng này… Rốt cuộc là đã gặp ở đâu rồi nhỉ?

 

 

End chương 4.

 

________________________________________________________________

Ngày mai không có học bài gì nhiều cho nên có thời gian rãnh post fic cho mng :3

Advertisements

2 thoughts on “HHLTYA (Chương 4)

  1. Pingback: Hảo hảo, là ta yêu ảo đấy!!! [Longfic | KrisTao, ChanBaek] | ʚɞ DuongDuong's Ocean ʚɞ

  2. Pingback: Hảo hảo, là ta yêu ảo đấy!!! [Kristao|Long] (Hoàn) | ☼ Ocean ☼

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s